Vì tôi vào đó lại làm việc riêng
Tôi sợ đồ Bô Hê Miêng
Cầm mà đánh vỡ xóm giềng tiếc thay
Tôi sợ ánh sáng ban ngày
Và tôi sợ cả bề dày ban đêm
Sợ là gì khi sợ thêm
Và khi sợ bớt lòng êm hơn nhiều
Tôi sợ việc mình biết yêu
Biết yêu là lại phải chiều phải thương
Biết yêu là chuyện bình thường
Mà sao độ khó tương đương nước ngoài
Tôi sợ những lúc mình sai
Cứ làm như đúng để ai cũng cười
Tôi sợ những lúc dở người
Tính ra cũng chỉ hơn mười mấy năm
Tôi sợ ốm người ta thăm
Nhỡ đâu lây ốm cùng nằm thì sao
Tôi sợ ốm nên ốm vào
Tôi ôm ốm chút rồi chào ốm luôn
Và tôi sợ làm em buồn
Và tôi sợ sẽ sợ luôn mọi người
Và tôi sợ làm em cười
Và tôi cũng sợ yêu mười mấy năm