Tôi không phải kẻ mơ mộng. Dù định mệnh bắt tôi phải là kẻ mơ mộng thì tôi cũng không cam chịu sự áp đặt độc ác đó. Tôi kiểm duyệt mọi ý nghĩ mơ mộng của mình. Nhưng có một điều luôn lọt qua những trạm kiểm soát của ý thức. Đó là hình ảnh. Nhất là hình ảnh đám đông. Khi thấy một đám đông, các hình ảnh từ các đám đông khác ùa về, từ tiền kiếp, từ khoảng không hiện tại khác, từ tương lai...
Chúng tôi cùng thấy một đám đông rồng rắn ồn ào. Một vài cô cậu bé nhảy chân sáo theo đám đông. Vẻ mặt phấn khích chối bỏ hệ kiểm soát. Bằng những giọng nồng nhiệt, người ta tranh nhau nói một thứ tiếng Việt xa quá tôi không nghe được. Chỉ biết nó là thứ âm thanh quen thuộc gào gọi những đám đông khác trong tôi. Một vài người đi theo hun hút nhìn về cái đầu con rồng rắn, không mở miệng. Một vài người chạy khỏi các sạp hàng, nhập vào con rồng rắn. Những cặp mắt còn lại, đổ dồn vào nó.
Tôi đứng trơ ra. Tôi không hiểu nổi. Tôi không hiểu nổi cái gì đang diễn ra. Tôi đã không hiểu đất nước tôi. Tôi đã hy vọng hiểu nó khi qua những biên giới khác. Nhưng vùng đất này cũng thường bỗng dưng trở nên xa lạ đến rợn người. Đầu óc tôi đang bị các đám đông của mọi không gian và thời gian ứa ra và lèn chặt. Chúng lấp kín các rãnh nhăn, các khoảng hở li ti giữa da đầu và hộp sọ. Rồi chúng ăn mòn tất cả. Trong đầu tôi không còn não, không còn hộp sọ, chỉ còn chất không gì cả của đám đông.
- Đi, thầy, xem họ làm gì.
(còn)