kẻ cả khi trái đất đang rơi
tôi vẫn nghĩ làm người đâu có khó
thậm chí, đói quá thì ăn cỏ
để làm người chỉ thiếu mỗi yêu thương
tôi cứ đi mãi một con đường
đó là sống và đánh nhau với chết
mệt thì bảo có ai mà không mệt
đau thì cười sẽ sướng lúc không đau
có một lần trời đất trắng phau phau
khi tôi ngắm xuyên qua hồn em nắng
ngày tôi uống cà phê không thấy đắng
sẽ là ngày tôi khám phá môi em
tôi đã thôi bảo cuộc sống cũ mèm
khi đôi mắt em nhìn tôi vẫn mới
không đọc được những điều đang chờ đợi?
nhưng làm người là thế đấy, em ơi
1/4/03
linh