Thế giới này quá đẹp
Để có thể giận lâu
Anh có những hận sâu
Nhưng chẳng chê cái đẹp
Trái tim anh chật hẹp
Cái đẹp mở rộng ra
Tâm hồn chẳng bao la
Em đã không vào được
Có điều được báo trước
Và cả những điều không
Vậy đời mới mênh mông
Không gì thâu tóm nổi