Liệu ta đã đánh mất những điều vi tế nhất
Que kem đầu tiên, ngày trinh trắng cuối cùng
Những nỗi nhớ thành quên, ruộng đồng thành đường sá
Bông hoa đã rụng, mặt trời hôm trước
Chiếc xe ai lấy, bệnh sởi, điểm 2
Nhưng câu thơ hay nhất luôn chưa đến
Bệnh tật, tuổi già vi tế kém gì đâu
Cái chết tuyệt vời, bầu trời sau đó
Khi không ta đời sống đỡ rác hơn
Trẻ nhỏ cô đơn bay trong bộ giáp
Hành trình nhộn nhịp, bóng tối lui dần
Vào lòng người, trong đôi mắt thản nhiên
Vì tuyệt vọng và vui sống