Trí buồn ngủ hơn trí khôn một bậc
Nó giúp ta được ngủ, được nguôi sầu
Còn trí khôn chỉ làm ta chậc chậc
Nên cũng đành xin phép sống ngu lâu
Trí buồn ngủ tặng ta cơn buồn ngủ
Ta nhiều khi từ chối để thức thêm
Vì ta thấy thời gian không thể đủ
Để làm cho độc giả nó ê hềm
Trí buồn ngủ bèn kệ ta, buồn ngủ
Ngáp, rồi chăn trùm kín ở trong đầu
Ta ở đó, không còn ai để rủ
Gõ đôi điều vô nghĩa đến gâu gâu