..........................................................
Nghe tin những nỗi buồn của tôi
Cơn mưa mùa đông ghé thăm sáng nay
Chẳng biết từ nơi nào nhưng giờ đây chúng ở thật gần
Ngoài kia, bên kia khung cửa cách một tầm với
Cơn mưa râm ri
Bền bỉ đứng chờ
Những nỗi buồn không đầu không cuối của tôi
Tay trong tay
Chúng ngồi trên mái ngói nâm trầm
Thả chân đong đưa và rầm rì trò chuyện
Tôi lặng yên nhìn chúng
Biết rằng lát nữa cơn mưa mùa đông lại ra đi
Những nỗi buồn râm ri trở về
Mang thêm trong mình nỗi nhớ
Bắt đầu cuộc hẹn hò xa xôi
Đợi chờ mòn mỏi
Tôi lo chúng đau khổ
Nhưng tự nhủ: hy vọng
Cũng là một hạnh phúc
.................................................
tiếp...
một hạnh phúc nhiều khi không đúng lúc
thậm chí, vô phúc
bởi dường như nó là một thứ hy vọng tự cung tự cấp
cố định và không được chuyển động bản chất...
cũng như mặt trời và mặt trăng đã không sinh cùng giờ...
bị gắn chặt vào ngày và đêm...
ấy nhưng thế mới là hạnh phúc?
để có ánh sáng sưởi ấm ngày và đêm
có cái chết và sự hồi sinh
trong đau đớn
l...ộ...t...x...á...c...
và biết đâu
cái hy vọng cố định và không được chuyển động bản chất ấy
đã vận động điên cuồng trong hư vô
cũng như mặt trăng đã từng có con với mặt trời
là bầu khí quyển
và các vì tinh tú...
điều ấy, có trời và trăng mới biết...
và hãy để
riêng trời và trăng biết...
đôi lúc
tôi nhìn thấy mặt trăng tinh khôi ban sớm nông nổi
và mặt trời rực đỏ trong sâu hoắm đêm
không dám dụi mắt
sợ thấy tất cả biến mất và khạc lại sự trống rỗng kinh khiếp
không nhìn xa xôi nữa
tôi đi tìm con người
để đọc
đôi lúc...
hy vọng...
là tất cả hạnh phúc...
lạ nhỉ
tình cờ nhỉ
sáng nay
cũng có một cơn mưa mùa đông...
-hôm nay-
away