← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 10 tháng 12, 2002
trích từ
-------------------------- câu chuyện trên tôi kể có phần lủng cũng, mong được lượng thứ, và chắc các bạn cũng lượng thứ cho tôi vì hôm nay tôi xin nói lời tạm biệt một thời gian khá dài... lí do: tôi cũng không rõ đây có thực sự là lí do không... nhưng có lẽ tôi cảm thấy cần phải nghỉ vì cơ thể bắt đầu có một số biểu hiện suy nhược... mặc dù gần đây, việc vào ttvnol đã là một thói quen và một niềm hứng thú nho nhỏ, hiếm hoi nhưng cũng triệt tiêu sức khoẻ khá nhiều... tôi đã dành thời gian chạy, đá bóng nhưng cũng không cứu vãn nổi, đôi mắt vẫn luôn đau buốt độ này, tôi thích được sang box văn học để đọc hơn là viết, thích được đọc những cuốn tuyển tập truyện ngắn VIỆT NAM thằng bạn julian ngựa điên cho mượn, nhưng đôi mắt và những cơn buồn ngủ không cho phép... và khi thoát khỏi những dày đặc viết, luôn cảm thấy dễ chịu hơn khi được ở cạnh người thân nhưng cũng cảm thấy mình vẫn đang tách biệt hơi nhiều với mọi người xung quanh... có lẽ tôi sẽ ngủ, ngủ bù triền miên trong những ngày ôn thi sắp tới và để những áp lực diễn ra một cách tự nhiên, sống và cầm cự, chờ đợi... được ngày nào hay ngày ấy... ---------------------------------------------------------------- về cuốn sách tôi đã đề cập tới, thực ra, trong thời gian viết nó cách đây khoảng hai tháng, tôi đã sống như chưa bao giờ được sống, có ngày viết đến mười mấy tiếng... tôi đã dự định viết xong sẽ tung ra và nghỉ ngơi, nhưng rồi mọi sự diễn ra không như ý muốn trong sự tự tung tự tác đơn độc... tôi lại lên đây và viết ra topic này trong nhiều mệt mỏi và cứ đợi chờ một cách tự nhiên về thời điểm để thích hợp để cuốn sách xuất hiện... lúc viết xong cuốn sách, với sự nhiệt huyết hiếm hoi trong đời, tôi đã muốn phổ biến nó tức khắc, để mọi người hiểu nhau hơn, quan tâm đến nhau hơn, quan tâm đến đất nước và thế giới hơn... để tiến tới seagame 2003 này, người nước ngoài sẽ được chứng kiến nhiều vẻ đẹp và sự đổi mới đáng kể ở Việt Nam và nếu có thể, biết đâu, người Iraq sẽ không phải gánh chịu một cuộc chiến nữa, biết đâu, những vụ khủng bố sẽ giảm đi vì những người bước đường cũng sẽ tìm thấy một tia sáng chia sẻ ở cuối đường hầm... còn ngay chính lúc này, 21h03, hôm nay, quả thực tôi không quan tâm đến vấn đề gì khác ngoài việc viết xong bài này, và dạo lại quanh ttvnol một lúc rồi về ngủ vùi và cố Nhẫn trong những ngày mai... tôi cũng không nhớ nổi mình đã nhiệt huyết thế nào trong thời gian viết cuốn sách, không nhớ rõ những nội dung của nó và thậm chí, đang không nhớ rõ mình đã viết gì và xử sự thế nào trong topic này... điều đó khiến tôi nhận ra mình đang mệt mỏi vì quá tải, đã có một số biểu hiện chủ quan và có thể sắp đến cái ngưỡng của sự mất tự chủ... và không còn cách nào khác là im lặng và tìm lại trạng thái sức khoẻ tối thiểu để hâm nóng nhiệt huyết... cuối cùng, vẫn là một lời cảm ơn và một lời chúc sức khoẻ đến những người đã đọc topic này, đã hỗ trợ, sửa chữa, góp ý cho topic này cũng như những người điều hành ttvnol... hy vọng, một ngày tôi có cơ hội trở lại, tôi sẽ được mỉm cười thoải mái và nhẹ nhõm... có lẽ chúng ta đã phần nào hiểu nhau và các bạn cũng phần nào hiểu tôi muốn gì... tôi không đòi hỏi điều gì ở bất cứ ai tôi chỉ xin tặng bạn một phép thử nghị lực: những ngày đông lạnh giá, bạn hẹn chuông báo thức vào 5 rưỡi sáng để tập chạy một chút... nếu chuông reo, bạn dậy được trong vòng một phút, không cần "đấu tranh tư tưởng" gì nhiều thì xin chúc mừng nghị lực của bạn... và xin tặng các bạn: NGÀY HÔM NAY "thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng" kẻ nào không uống sự thật sống chả bằng con lật đật... những mầm thời gian đang nứt trong từng vết ố thời gian những hằn học và đau nhức đang tan và sẽ lịm tan... một hơi thở nhè nhẹ được đi rất xa rất xa nếu em đến thì rồi em sẽ đến nếu em qua thì em đã lướt qua... tiếng hát rong ranh trên phố mùi hoa sữa rửa máu bầm hương tóc của em ủ lửa sẽ nung hồng vệt tím thâm... dòng sông vắt qua cuộc sống dạo trên những cánh chuồn chuồn trồng cây chuối trên mặt nước để chân trần rong ruổi tầng không... hoa bồ công anh xứ khác ngao du trên khí trời mình những linh hồn trong mạch đất rung rinh rùng rình rung rinh... cánh chim bay hoang rạc cánh gượng bay về tổ cúi đầu ở giữa phố phường xe cộ nhường đường em bé cưỡi trâu gã đồ tể khóc rưng rức duỗi tay thả cánh bồ câu những đôi mắt thôi oằn oại: ở đâu? ở đâu? ở đâu? một giọt nhân gian trào ứa bốc hơi yên bình thẳm sâu... vệt bùn gian lao đương chín xanh lừng vàng ửng áo nâu ... muôn trái tim đương chồi cánh máu reo nao nức khắp người tế bào tái sinh hồi ức mướt rờn sức sống đôi mươi đứa trẻ nhà bên hay khóc hôm nay bỗng thấy nó cười một nụ cười nhiều dự cảm về điều gì đó đẹp tươi... vị ngọt tự nhiên giã tật bỗng dưng sự thật ấm lòng con lật đật đứng phăng phắc dầu vừa chao đảo oằn cong ngắm nhân gian và cười mỉm dầu còn máu rướm da bong... 22.10.02 ---------------------- xin phép các mod thêm một lần "ngựa quen đường cũ" post lại bài này sang thica và cungdocvasuyngam tạm biệt

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →