← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 17 tháng 1, 2013
TRÒ CHƠI BUỒN
con chim còn hót được mà lá còn xanh được nõn nà ngoài kia âm thanh phố xá đầm đìa cũng đâu dìm được ơ kìa nỗi im buồn làm ơn chảy khỏi tim đau làm ơn ngủ lim dim một lần làm ơn khoẻ lại đôi chân đôi khi đội bóng chợt cần có tôi giả như đường nhựa là đồi giả như xe cộ bồi hồi cỏ non giả như thanh thản vẫn còn nằm ườn giữa phố ăn đòn cũng cam tôi là con cún bị giam ngồi đây can tội không ham học hành rồi làm sao biết đua tranh rồi làm sao để lưu manh khỏi lừa thân mình đã biết lo chưa mà đã thơ thẩn say sưa cứu đời cố đi cố nốt con ơi học xong có muốn ra khơi cũng chiều học thôi con nhé đừng yêu trông xem bác mẹ bao điều lo toan gắng lên con đứa trẻ ngoan xem nòi thất học lăng loàn ghê không ngó bao kẻ gánh người gồng quanh năm cúi mặt chổng mông vẫn nghèo con là con được ăn theo chẳng cần lo nghĩ chẳng đeo nỗi niềm bây giờ bác mẹ hơi nghiêm mai sau con sẽ hiểu thêm con à con là con cháu chúng ta rạng danh dòng họ mới là hiếu trung thôi con đừng nghĩ lung tung thế thời nay đã bét bung khóc cười làm sao đi ngược mọi người cái bằng cái cấp gấp mười cái tâm vui lên con chớ âm thầm học xong lấy vợ thăng trầm sẽ qua… cây trong bồn vẫn nở hoa trải dài dàn gấc xanh nhoà trước hiên ví trong quần vẫn còn tiền hồn trong đầu vẫn còn điên ngọt ngào đã như vầy biết làm sao thời này tuổi trẻ khát khao làm gì thôi nghe lời bác mẹ đi lênh đênh sớm tối cũng vì âu lo sống trong những cái nhà to sao còn lặn lội như cò quanh năm có bao giờ ngắm trăng rằm bao giờ được đọc sách nằm nghe mưa khuya rồi con đã ngủ chưa dậy con bữa sáng bác vừa nấu xong từ xưa bác mẹ long đong chạy ăn từng bữa ròng ròng tuổi xuân giờ giờ phút phút tuần tuần quanh năm mãi mấy chiếc quần lụa đen một thời tất tả thành quen lo đi lo lại lo chèn sang vui nhiều khi lo sạch như chùi biết làm sao nhỉ ngậm ngùi hàm ơn… này con sâu cũng cô đơn bao giờ hoá bướm rập rờn nắng trong nợ chi bằng cái nợ lòng như dây thòng lọng siết vòng quanh nhau ngồi im không dám kêu đau dỗ mình đau để mai sau hiểu mình đời trôi như nước trong bình dẻo dai mà lại tử hình tinh hoa rồi mai đây chết là hoà nhưng mong lúc sống làm quà nhân gian tôi yêu phết cái bầy đàn cả ai ai bảo tôi gàn tôi ngu yêu loài người đấy mặc dù lỡ mà hận dễ căm thù khôn nguôi cũng thành quen cứ cười ruồi phim đời nhàm chán cũng uồi hay ghê thôi chờ em dẫn tôi về vì tôi nào có nghiệp nghề ấm êm thà rằng được ngủ bên thềm như con cún lạc giữa đêm chuyển thời… nắng từng giọt giọt rơi rơi qua muôn tán gấc thảnh thơi chim chuyền còi xe cứ mãi huyên thuyên trai anh hùng gái thuyền quyên có còn? xuống ăn cơm sớm đi con ăn xong ngủ học cho tròn phận trai đã không sức rộng vai dài còn đường nào khác học bài cho chăm ngủ con đừng quắp co nằm chân tay duỗi thẳng như tằm bác rang đi đâu cũng phải hiên ngang cơm không được gắp họ hàng cười chê học xong con mới được về ở đây rèn luyện chỉnh tề mới thôi biết là học vất vả rồi nhưng không được trốn bác ngồi bác lo muốn qua sông phải lụy đò ráng lên gương mẫu dặn dò các em con trông vô số người thèm được vào đại học được kèm được nuôi con đi quanh phố cho nguôi đừng đi xa quá mọi người lại mong có gì thấy nặng trong lòng nói ra cho bớt mòng mòng âm u… đất trời đang độ vào thu mây tan vào nắng lá cù gió đưa phố phường vẫn thế không chừa vừa đông vừa bụi vừa vừa bon chen không bon chen mới là hèn bon chen tối lửa tắt đèn quên nhau biết bon chen vẫn biết đau thì dường như lại mau mau từ trần lá rơi mà cũng phân vân biết đâu người sắp đỡ đần nhân gian sẽ thôi không bảo nhau gàn sẽ thôi không quá ác tàn vô tâm… con ơi con bé cái nhầm con còn non nớt nảy mầm trong mưa bao giờ va chạm lọc lừa có khi con mới biết chừa viển vông xin thưa bác mẹ hiểu không thế gian sắp mãi mùa đông ngợp đời một trời sao loé sắp rơi vì không có nổi một nơi rọi đường vâng con biết bác mẹ thương nhưng con muốn đến mái trường tương lai đôi khi con nén thở dài nỗi đau thế hệ lạc loài ai hay làm sao biết trước thời này cho nhau đi những tháng ngày tự do cho nhau được phép mày mò tìm ra lỗ thủng lỗ rò trong tim đôi khi tôi phải im lìm để không gào thét nhấn chìm chữ tâm có thể tôi bé cái nhầm nhưng ai đã trải thăng trầm hơn ai cuộc đời bác mẹ vốn dài dài nhưng có rộng đúng sai mấy phần? đã lâu bác mẹ không cần đọc thơ đọc sách nghe gần nghe xa bác mẹ rất biết mua nhà am tường chạy chọt (cũng là cho con) nhưng dường bác mẹ không còn giữ cho trọn tấm lòng son với đời con à ngốc lắm con ơi gia đình trên hết đất trời tính sau nhưng thưa nếu đất trời đau làm mưa làm gió vò nhàu chừa ai việc nhớn dành cho người tài còn con thì mới một vài xuân xanh con còn như búp trên cành trước tiên là phải học hành cho xong đó là điều bác mẹ mong đừng làm gia quyến đau lòng nghe con thưa bác mẹ cứ đánh đòn nếu con mai mốt không tròn phận trai có bao giờ con bỏ bài cái bài dạy biết rộng dài tung bay con không học cái bài này cũng không có nghĩa tẩy chay trường đời làm thơ mệt mỏi rã rời nhưng thơ rồi sẽ có thời của thơ làm thơ oan uổng bơ vơ nhưng rồi sẽ có những giờ ấm yên làm thơ chưa bán được tiền nhưng rồi phúc lộc vô biên sẽ về bởi vì bên cạnh tái tê có nhiều trí lực bộn bề đơm hương nếu tôi là kẻ tầm thường thì chôn tôi xuống con đường thi ca còn tôi là cái kẻ mà… rồi ai cũng trọng tức là tôi khôn khi đời nô nức tiếng đồn bán đau thương cũng dập dồn tiền nong nhưng thôi trước lúc xoay vòng cứ làm đứa trẻ ngủ trong lưỡi đời không sao đâu bác mẹ ơi hiểu nhau là một trò chơi hơi buồn… 22.10.03
Xem thêm tác phẩm khác →