Trở về nhà và ngái lòng phát hiện ra căn phòng huyền thoại đã bị bố mẹ đang tâm chiếm dụng T.T
Trái với người con trai là anh nhà thơ với nền nếp gia phong truyền thống, tam tòng tứ đức, bất mãn với toàn xã hội (loài người), cha mẹ anh tên Ad lại bị cuốn theo lối sống Tây hoá, hài lòng với cuộc sống, mua vườn trồng trọt và sản xuất thực phẩm sạch với Slogan "Uy tín là đạo làm ăn" nghe rất uy tín.
Mặc dù mẹ Ad cũng tốt như Ad nhưng lại không giỏi làm ăn. Nhìn Ad là bạn thấy ngay bả đã có một thương vụ thất bại với tạo hoá - tạo ra một sản phẩm vô ích cho xã hội.
Có điều 1, bả cũng thích làm ra sản phẩm như Ad.
Có điều 2, bả bị phụ thuộc vào các lí thuyết và kinh nghiệm kinh doanh của những người không giống bả.
Bả chưa có một phương án kinh doanh hợp với lòng tốt kiểu "vừa bán vừa cho", "nuôi nhân viên để giúp nhà nước giảm tỷ lệ thất nghiệp, có số đẹp báo cáo Obama và Bình Cận hàng năm" của mình.
Ad mặc dù có một thời gian học ở trường Ngoại thương nhưng do học dốt quá lại mắc tội hiếp dâm nên đã bị đuổi học, đày đi biệt xứ, Ad cũng không có kinh nghiệm kinh doanh gì để giúp bả ngoài lời hứa sẽ làm nhãn mác, bao bì siêu đẹp cho bả.
Ad của các bạn là vậy, chỉ nhăm nhe chú ý đến cái đẹp, không thể kinh doanh với bọn người xấu như xã hội Việt Nam. Thời đi học, Ad không thể tiếp thu các kiến thức kinh tế dù của Việt Nam hay kinh điển của thế giới vì thấy những thứ như GDP để đo thành công đất nước hay những quy luật càng đông người thì năng suất trung bình càng giảm không phải luôn hợp KG Lý, cái đó chỉ hợp với bọn ngu, thụ động và chỉ lo đến số lượng thôi. Còn bao giá trị quan trọng hơn GDP để đo chất lượng cuộc sống bị sự chạy thành tích GDP phá hoại, còn bao lãnh đạo cần được sự trợ giúp của chương trình nhân bản "Thịt có cơm", xã hội cần lắm những tấm lòng bị đắng vì ngu của các bạn.
Ai mua nước cốt, mứt Atiso đỏ của mẹ Ad comment nhé. Tạm thời 100k/lít. Mứt chưa làm xong nên chưa có giá. Cũng không khảo giá gì. Có làm kinh tế đâu. Nhưng Ad định giá vậy cho sản phẩm bả phải đôn đốc người trồng, tham gia thu hoạch, thuê người tách lõi, thuê ông già lái xe vận chuyển, tự ngâm, test chất lượng qua nhiều người trong đó có Ad, tự đóng chai, làm phiền Ad bắt Ad bắt Huong Le Thi Thu làm nhãn mác.
Ad còn tìm ra nguyên nhân mình bị hoang tưởng là do yếu tố di truyền sau khi bả đưa ra yêu cầu Ad làm nhãn hiệu cho bả, tìm chỗ làm cho bả 100 chai thuỷ tinh có in nổi nhãn hiệu của bả như chai Coca, 100 túi in nhãn hiệu của bả chia làm 3 cỡ khác nhau trong... 10 ngày.
Thị Tấm, nhầm, thị Ad sau khi dùng kiến thức kinh tế ít ỏi để chứng minh với bả là làm vậy siêu tốn kém thì bả đã đành tạm bằng lòng với việc trước mắt, tự mua chai, lọ, túi về đóng, Ad chỉ còn phải làm nhãn, mác siêu đẹp bằng quy trình In ấn Ồ De đã thành công với Mật thư và Egg.
Tóm lại là ai không mua đừng comment. Ko ngã giá, đây không phải mua bán, đây chỉ là đổi tiền lấy đồ xịn, đằng sau lại có câu chuyện hay, người nổi Ad.
"Bọn con buôn như bọn làm truyền thông chúng em muốn thành công cũng phải có những câu chuyện hay. Dù là những câu chuyện hay rẻ tiền không được như Ad viết nhưng lại có tiền còn Ad thì không, nghịch KG Lý chưa, hơ hơ."
Đó là lời khuyên quý báu Do Tra Ly dành cho Ad.
Sở dĩ nó quý vì nó là những lời cuối cùng của người Việt Nam đầu tiên nhiễm Ebola tre^n the^' gio*'i. Xúc động. Tự hào.