phố lại nắng nắng thở ra mùi phố
từng vòm cây phả ánh sáng lên trời
cô gái ấy mỉm cười tươi màu héo
gió nhẹ nhàng nhặt những chiếc mùa rơi
em hãy khóc để tôi nghe ấm áp
chảy tan đi niềm băng giá che lòng
thôi đừng nói khép hờ mi nghe nhé
nửa bên kia trái đất tiếng mật ong
không dễ lắm để sau bao uất đắng
vén mây thơm cho lãng mạn đi tè
cả xe máy cả ô tô cũng dịu
ừ uống vào cho nguôi nhớ giọng ve
xin lỗi phố vì tôi xa lạ quá
bước đi như một chú kiến là mình
tôi chợt ước công viên kia vô tội
để hẹn hò giấc ngủ đến phiêu linh