Nắng tuôn như thác trên áo
Những người phía trước, mùa hè
Lật từng bức tranh rạng rỡ
Trong lòng độc giả, người nghe
Mùa hè, mùa mây đẹp nhất
Bao nhiêu bóng tối buông dài
Trên em khi qua rặng sấu
Em đúng còn quả thì sai
Thời gian cứ trôi mạnh mẽ
Qua luồng ánh sáng điên cuồng
Anh trốn vào nơi quạnh quẽ
Để cho mát, để chậm luôn