Trong lúc làm thơ anh cười
Bởi chân được gác lên người nàng thơ
Hai người hai cõi bơ vơ
Nhưng thanh thản được gác nhờ lên nhau
Em buồn cứ khóc anh lau
Anh không muốn khóc anh đau một mình
Có một sinh vật tốt xinh
Bên mình là đủ hoà bình biết ơn
Trong lúc làm thơ anh learn
Anh learn thêm cách trống trơn tâm hồn
Những khoảng trống được bảo tồn
Để câu chữ rõ một mồn hiện lên