Trồng trong đầu một rừng thơ
Rồi nuôi nấng nó từng giờ
Đôi khi lặng im là cớ
Để chìm vào sự nguyên sơ
Những giấc mơ đã từng mơ
Không ngừng quay lại bất ngờ
Như những quả rơi mọc tiếp
Lên trời rộng lớn bơ vơ
Từng câu đâu thể làm ngơ
Trước mọi thứ luôn tỏ mờ
Nhắm mở đêm ngày chớp nháy
Để tôn thờ những lần Ơ