← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 20 tháng 4, 2003
Trước tiên là mong các mod đừng xóa bài của MIG2000 viết phía trên. Tôi không cả
Trước tiên là mong các mod đừng xóa bài của MIG2000 viết phía trên. Tôi không cảm thấy bị xúc phạm hay bực tức gì cả. MIG2000, Tôi không muốn tranh luận với cậu, nhưng qua những điều cậu viết, tôi tìm lại được một số suy nghĩ và xin trình bày ra đây, có thể không dành riêng cho cậu. Trên thế giới này, tôi chỉ yêu thương những người có lương tâm, bởi vì, có lương tâm chính là tôn trọng cuộc sống và xứng đáng để người ta yêu thương cho dù có thể đôi lúc họ bị cuộc sống xô đẩy. Còn lại, tôi rất nghiêm khắc với những kẻ có nhiều cơ hội sống tốt mà không chịu tôn trọng cuộc sống. Để hiểu rõ về mình, về nhận thức của mình, tôi nghĩ, hầu hết người ta phải trải qua những thử thách, những đau đớn và đặt mình vào trong thử thách, đau đớn của người khác trong cuộc sống nhiều thử thách và nhiều đau đớn này. Tôi chỉ đưa ra một tiêu chuẩn đánh giá đó thôi, để chúng ta tự đánh giá mình. Tôi còn nhớ tôi đã viết tôi tự tin vào nhận thức của mình: ?oKhi tôi đọc ?~Phòng 6?T của Tsekhov tôi không thấy bỡ ngỡ? và còn nhớ mình cũng từng ?otuyên bố?: ?oTôi đứng trong top 5 những người viết thơ đương đại ở VN?, ?oRồi một ngày người ta sẽ bảo away là một nhà thơ có tầm cỡ thế giới?, ?onếu tôi sai, tôi xin nhận tiếng con cóc lụ khụ ngồi đáy giếng suốt đời?. Và tôi có chơi trò cá cược với mọi người ở topic ?oBỨC THƯ GỬI TỚI CHÍNH PHỦ? thế này: ?oNếu tôi đúng thì những ai tiếp tục coi tôi là hoang tưởng và dám tự tin vào nhận xét đó của mình thì xin đóng góp 1 triệu đồng cho quĩ từ thiện?. Tôi không thích thú gì khi viết những điều ấy ra nhưng coi như đó là một thử thách mà tôi đặt ra cho chính mình. Và nếu tôi thành công thì đó là cách không tồi để làm thay đổi nhận thức quá chủ quan của nhiều người. Những điều tôi viết không phải để vạch ra một con đường cho mọi người mà chỉ mong đánh thức được con đường mà họ lãng quên hoặc gợi mở cho họ một cái gì đó khi cảm thấy tăm tối. Tôi không đặt mục đích gì khi viết thơ văn cả. Nhưng chính cái cảm xúc trong ấy nó sẽ thể hiện trạng thái của một con người như thế nào trong một xã hội như thế này. Người ta sẽ nhìn vào đó để tìm cái mà họ thiếu hoặc cảm thấy một sự đồng cảm, chia sẻ nào đó. Hoặc cũng có người chả tìm thấy gì trong ấy ngoài những chữ ?otôi?. Việc hình thành một con đường chung cho hòa bình, bình đẳng không phụ thuộc vào cái cá nhân tôi làm mà phụ thuộc vào nỗ lực của nhiều cá nhân cùng muốn điều đó. Hơn thế, nó còn phụ thuộc rất lớn vào lòng người và trí tuệ của con người. Cậu thấy chủ nghĩa Mác-Lênin có nhiều điểm ưu việt thế mà đã được ứng dụng thành công đâu. Tôi chỉ học sơ sơ về triết học Mác-Lênin theo chương trình học tập. Điều đọng lại sâu đậm trong đầu tôi cho đến lúc này chỉ là ?otính biện chứng?: Muốn suy xét chính xác về một sự vật, hiện tượng phải đặt nó trong nhiều hoàn cảnh, thời điểm, trong sự biến đổi của nó, của sự vật, hiện tượng xung quanh nó? Đại khái là lật đi lật lại vấn đề và suy nghĩ theo nhiều hướng. Chỉ riêng điều đó thôi đã giúp tôi tiến bộ về nhận thức rất nhiều. Tuy không đi sâu nhưng tôi tin chủ nghĩa Mác-Lênin có nhiều ưu việt vì người sáng lập ra nó đã đặt những gì mình viết trong tính biện chứng, trong tính trải nghiệm, trong hoàn cảnh, bản chất của con người. Và tính biện chứng còn thể hiện rõ rệt ở lời khẳng định của những người sáng tạo ra nó rằng chủ nghĩa này không hoàn hảo có thể sẽ có một chủ nghĩa ưu việt hơn? Hơn nữa, tính đúng đắn của nó còn thể hiện bởi sự tồn tại bền vững của nó và được cả các nước XHCN lẫn TBCN tiếp thu những điểm hợp lí. Chủ nghĩa thì đúng đắn, nhưng vận dụng thì là chuyện khác. Người ta hoàn toàn suy nghĩ theo kiểu cảm tính cá nhân hoặc theo hóng hớt dư luận thì làm sao thực hiện được tính biện chứng. Người ta lạm dụng nó để biện minh cho chiến tranh, cho cá lớn nuốt cá bé, cho kẻ mạnh được lộng quyền thì làm sao mà nó được hiểu đúng cho nổi. Cuộc sống của Các Mác, của Lênin giản dị, tin vào con người, tuân thủ tính công bằng, yêu chuộng hòa bình, biết lao động, sáng tạo, lắng nghe, học hỏi và họ được rất rất nhiều người trân trọng bằng tấm lòng thực sự. Cuộc sống của họ chứng minh cho tính đúng đắn nơi học thuyết của họ. Còn những người sống dựa trên cái suy nghĩ nhất nhất là ?okhông đạp kẻ khác xuống thì không ngoi lên được? thì chỉ thể hiện một sự kém cỏi về khả năng và sự hèn nhát về tấm lòng mà thôi. Những người như thế thì chỉ lấy lòng và được sự ủng hộ của những kẻ tương tự như thế. Và làm sao đủ trình độ cũng như tư cách để đem các học thuyết chân chính ra làm vũ khí trí tuệ. Và cậu nên nhớ là tôi biết lao động, biết hy sinh và biết động não từng ngày để tìm cơ hội sống. Sống chà đạp thì đơn giản thôi, phất lên nhanh thôi nhưng e không bền. Tôi sống không chà đạp, không quị lụy mà vẫn mạnh được, vẫn no đủ được thì cậu sẽ tin tôi chứ, cậu bạn. Nhưng tôi mới đôi chục tuổi, tôi cũng cần thời gian một vài năm để lập nghiệp, đúng không? Vài năm nữa nếu tôi còn ngồi một chỗ và lải nhải thì nó mới thể hiện tôi là một thằng vô dụng và hoang tưởng. Những điều tôi viết chỉ thể hiện một phần của cuộc sống tôi, suy nghĩ của tôi, thời gian của tôi. Ngay cả những điều này cũng vậy. Và qua những gì tôi viết, cuộc sống của tôi, gia đình tôi đã có nhiều thay đổi theo hướng tích cực. Cậu viết: ?oMình post những điều này lên không phải để hạ thấp thơ cậu. Nếu thơ cậu thật sự có giá trị thì cho dù ai có nói gì cũng không thể làm giảm giá trị của nó đâu? Cậu hiểu được điều đó thì tôi đâu có cớ gì để tự ái vặt. Thôi, không bàn về chuyện này nữa. Chúc cậu khỏe linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →