Tôi mơ lạc vào khu rừng ma quái
Biết là mơ nhưng vẫn bước dè chừng
Tim thon thót mỗi khi nghe tiếng hú
Bốn bề ngột ngạt kín như bưng
Dần xuất hiện một... hai... ba... cô gái
Khúc khích cười. Hay phù thủy yêu ma?
Sao thấy họ dịu hiền xinh đẹp quá
Hay bùa mê hay thuốc lú hay là...
Tôi tự nhủ: Chỉ là mơ, đừng sợ!
Giấc mơ này chỉ có một lần thôi
Tôi bước lại mời một cô khiêu vũ
Cô cúi đầu e lệ. Chao ôi!
Đom đóm thắp những vòm cây dịu sáng
Côn trùng ca những điệu nhạc ru hồn
Hoa đêm nở tan mùi hương ngọt lạnh
Lá khắp nơi bay - gió thổi dồn
Tôi quên bẵng còn hai cô đang đứng
Tới lúc ánh nhìn ghen tỵ buốt lạnh xương
Ra vậy đấy, tôi là người cao giá!
Đầu tôi đập phải đầu giường
Dần xuất hiện một... hai... chàng trai trẻ
Họ ngời ngời - họ khiêu vũ hào hoa
Tôi thờ thẫn. Vậy là tôi mất giá
Dẫm phải chân nàng mỗi khi họ lướt qua
Cô bạn nhảy của tôi giận dữ
Tới một gốc cây úp mặt khóc liên hồi
Tôi năn nỉ và khi cô quay lại
Ôi trời ơi! Cô ta chính là tôi
Bốn người kia cũng từ đâu xúm lại
Họ cười gằn: Mày phải sống lẻ loi
Tôi van vỉ: Cho tôi mơ nốt chứ!
Họ phì cười: Đừng mộng hão! Dở hơi!
Tôi vùng chạy khỏi khu rừng ma quái
Những tiếng cười sầm sập đuổi sau lưng
Tôi vùng dậy mồ hôi lạnh đẫm
Bốn bề ngột ngạt kín như bưng...
2000