như một bông hoa
anh sẽ vẽ bầu trời
bằng sự quên chính nó
anh sẽ ngồi với em
dù chỉ trong tưởng tượng
rồi chúng ta vuốt ve nhau
như hai chiếc lá
bíu vào nhau trong gió
chúng ta sẽ dìm nhau xuống cỏ
và chết chìm trong hy vọng
cuộc đời còn đầy căng hạnh phúc
anh sẽ trút bỏ lớp vỏ bạo lực
cộng hưởng sự dịu dàng của em
theo cách không làm em sợ hãi
sau khi tinh cầu này vỡ tung
bởi những người đàn ông lạnh tim
những người đàn bà lây nhiễm
những đứa trẻ ngộp vô thức tập thể
chúng ta sẽ là người đàn bà và đàn ông đầu tiên
không nhân danh tự do
1.2.05