Truyện comment
Hai đứa tôi ngồi quán vịt vỉa hè. Vòm cây từ trường tiểu học cách một bức tường xòe rộng, quạt gió xào xạc. Tôi ngắm nhìn anh nói. Nhưng khi anh bắt đầu say sưa về cô bạn mình, nào là "độc thân, tự chủ, mắt mọng nước, má phớt hồng và eo như cái đồng hồ cát", tôi bắt đầu khó chịu. Tôi ghen rồi chăng?
Cô ấy tên gì? Diên. Yêu rồi hả? Điên! Anh không thích kiểu người như cô ấy. Thế anh thích người như thế nào? Yên, anh đang muốn nhân trường hợp của cô ấy nói đến một triết lí sống. Em nghe câu chuyện 2 cách nhìn về một nửa cốc nước rồi chứ? Rồi! Mỉm cười, anh say sưa kể về người bạn tên Linh cũng như bao người đàn ông khác đã quay đầu lại trước tấm biển công ty Thái Diên nhà cô ấy. Nhưng cũng một người tên Linh khác với cách nghĩ tích cực của người làm thơ không còn nơi bấu víu giữa sa mạc lòng người, nửa cốc nước cũng đã là ốc đảo, đã chiếm ngay tiện nghi, áp dụng thành công slogan hãy lái theo cách của bạn. Người chồng hạnh phúc đó khi qua đời vẫn còn lưu luyến thế gian. Người ta không đóng được nắp quan tài của ông, đành phải khoét một lỗ và trang trí thành cây xương rồng ở giữa quan tài. Người đến viếng thấy thứ hoa trang trí khá kỳ quặc nhưng âu cũng là cái liễn, dù sao người được tiễn cũng là nhà thơ. Tôi cười khúc khích, phát nhẹ vào vai anh.
Đôi nam nữ ngồi bàn bên quay sang tò mò. Lúc này, tôi mới thoát khỏi sự đắm chìm vào anh để biết đến chung quanh. Người phụ nữ ăn mặc khá có gu, người đàn ông cũng vậy và khá điển trai làm tôi thỉnh thoảng liếc về phía họ. Vài phút sau, họ gọi tính tiền. Người đàn ông vừa đợi lấy tiền thừa vừa bấm mở cửa xe, người phụ nữ thong thả bước ra trước nhưng không vào luôn. Cô ta mở cửa xe cho người đàn ông. Tôi chỉ cho anh, và nói: Đây chắc không phải vợ anh ta. Anh lơ đãng: Vợ hay không thì sao? Chả sao cả, nhưng chắc bồ thì mới mở cửa xe cho anh ta như vậy. Tốt chứ sao, đó là tình người. Vì tiền thì có. Ừ, thì đó là dịch vụ tốt. Anh áp dụng cốc nước tốt lắm, quan tài của anh cũng sẽ có hoa xương rồng. Ừ, nhưng chắc chẳng cần trang trí. Cả hai cùng cười nhưng bất chợt gượng gạo. Câu chuyện đã đi khá xa, tôi sợ không kiểm soát nổi mình.
Về sau, cũng quán vịt vỉa hè đò, tôi, lần này với mái tóc giả và cặp kính đen giữa trời đêm, chán nản: Anh biết chuyện rồi à. Ừ, nhưng nghĩ một cách tích cực thì đó là một clip đẹp được chia sẻ ra thế giới.
Tôi im lặng, tôi thấy nhẹ nhõm đi nhiều, nhưng cũng đau đớn. Vì clip đó, người tôi muốn đóng chung nhất là anh.
Anh chỉ ghét những kẻ xâm phạm sự riêng tư của em và những kẻ cho mình quyền kỳ thị lựa chọn tình cảm của người khác.
Tôi bỏ kính ra nhìn anh trìu mến.
Mắt anh bỗng buồn vô hạn: Nhưng anh còn ghét anh hơn bọn họ. Anh cũng ghen với người đàn ông đó nữa.
Tôi mở to mắt nhìn anh. Anh biết không, tôi nói thành lời suy nghĩ vừa rồi về clip đó.
Trời ơi, anh chỉ là một kẻ lí thuyết suông. Giá như anh biết nhìn đời tích cực hơn thì anh đã không hủy hoại hạnh phúc của chúng mình. Đằng này, anh cứ sợ em sẽ khinh bỉ anh như bao người khác với giới mình.
4.5.2011