← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 8 tháng 8, 2014
Truyện ngắn Ad Do nhạy cảm quá đáng, đụng vào cái lá cũng bảo ô, đụng vào cái xô cũng bảo dạt, Ad thường thấy nhục nhã khi được giới thiệu là nhà thơ. Chia sẻ với Ad cảm giác này, các nhạc sỹ, họa sỹ hay các nghệ sỹ ở các loại hình nghệ thuật khác đều xông vào bảo: "Haha, đáng đời mày." Ad ngơ ngác nhìn lên: "Tại sao các anh? Tại sao đời em lại đáng giá vậy?" Các nghệ sỹ thấy đánh đập không ăn thua với đối tượng khổ dâm bèn ngồi xuống, nghẹn ngào nói: "Bọn mình cũng vậy, Ad ạ. Dính vào tiếng nghệ sỹ là bết trong mắt mọi người lắm. Rồi bị nghĩ là vừa trăng hoa vừa chim teo nữa". "Có đúng không vậy các sếp?", Ad thắc mắc. "Đúng mà", Chí, một giảng viên môn Vẽ kể chuyện đến từ Toa Tàu kéo dài câu nói. Ad cũng nhìn xuống, thầm nhủ, "đúng vậy". Tuấn, Ad của Nhạc sĩ Nguyễn Tuấn cũng lầu bầu: "Đừng gọi tôi là 'Tuấn gà' nữa được không, tôi không gà đâu mà, huhu" Lúc này, Triển đại hiệp là nhân vật không quen ai trong nhóm đi qua kỳ thị: "Bọn mày nói chuyện gì vậy, thời chúng tao có biết nghệ thuật là gì đâu. Cho mình lên phin nha, lâu không đóng rồi, huhu. Triển yêu các bạn ^^" Hung Ha đợi Triển Chiêu triển xong mấy chiêu bước vào cánh gà bèn bước ra cùng Dũng, Chảnh và Sang. Bộ tứ siêu đẳng Sang - Chảnh - Hùng - Dũng tác phong rất chuyên nghiệp, không phí một giây hình nào. Sau đó phát biểu ê a câu giờ rồi về. Mỗi Hùng xoăn sau khi âm thầm khóc lóc mẹ ơi sao mẹ lại đặt tên con như vậy để bị đưa vào bộ tứ bèn moi phong bì lấy tiền bia bọt với anh em. Các đồng chí còn lại cầm phong bì về đưa vợ cả. Vợ hai hết sức tức giận. Sau khi bộ tứ siêu Việt phát biểu, mọi người hết muốn phát biểu. Không khí im lặng. Mát mẻ, dễ chịu. Không có bản nhạc không lời vì không bao giờ "khử" hết được "tạp" âm. Có những bản nhạc được chơi trong và bằng sự lắng nghe, sự kết nối với âm thanh phức "tạp" từ cuộc sống chung quanh, lời của chú gián trong khán phòng, lời của tiếng sột soạt hồi hộp hay cố tình tự nhiên từ quần áo được nhân lên qua mic, sự đối thoại với chính mình. Sự tĩnh lặng sẽ phóng to cảm nhận, và những lời khác sẽ rõ dần lên. Và người ta vẫn không ngừng mơ về một bản nhạc không lời, được chơi ở chốn không người, cho thiên nhiên và chính mình thưởng thức. Im lặng. Không khí vẫn im lặng. "Trả tiền vé đây", một khán giả dũng cảm lên tiếng. Nhưng đây không phải sân khấu hàng chợ, mọi người đều hành xử rất chuyên nghiệp. Đồng chí khán giả định đợi cả bọn ùa lên bạo động là mình cũng a lô xô xông vào sờ ti các nam ca sỹ không thấy động thái gì bèn quan ngại cho số phận của mình. Anh dũng cảm im lặng. Cuối cùng, người phá vỡ bầu không khí im lặng là Đinh Phương Linh, sư nữ cung Xử Nữ, manager bắc đẩu bội tinh tức má mì của trại trẻ Bồ Đề 2, chuyên nhận cưu mang các nam nghệ sỹ tài năng để bán ra nước ngoài cho những giai có sở thích bệnh hoạn. Chăm câu view rồi anh viết tiếp truyện về cô nha ^^ (updating...)
Xem thêm tác phẩm khác →