← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 25 tháng 1, 2014
Truyện ngắn Bên thềm lục địa. "Đây là thềm lục địa hả?", cô hỏi. "Nói lại đi", anh gằn giọng. "Hả anh?" Anh im lặng. "Hở anh?" "Được, :Dee", anh nói, "Cũng có thể. Cũng:có:thể là một câu trả lời rất thông minh đới, mà lại nghe trí thức hơn là không:biết. Không:rõ:lắm cũng là một câu nguy hiểm tỏ ra ngu" "Anh thử ví dụ về nguy hiểm tỏ ra ngu đi" Anh im lặng. "Anh thử ví dụ về nguy hiểm tỏ ra đi ngu, nha, người hùng đẹp trai hem pede của lòng xuân nơi em". "Được, :Dee", anh hem nói, "Các em là vậy. Luôn làm tổn thương anh. Có bệnh vái tứ phương. Khi anh mắc bệnh không biết yêu, anh đi chữa thương ở khắp các gái. Và trong trường hợp may mắn, song chữa hợp bích. Nhưng các em thì sao, các em không muốn anh chữa thương cho gái khác. Thấy người khác thương và mình bị thương mà không chữa là trái với y đức, kỷ luật lao động. Định mệnh sinh ra đã làm thần Cu Bít thì biết làm sao", anh hấp háy đôi mắt một mí gian xảo chỉnh lại từ 3 mí cho giống thần tượng Linh :Dee. "Anh nói cũng có lí", cô gãi đầu, "Nhưng sống sao phải hợp lí, bà thích thế thì làm gì bà". "Hự", độc giả nói.
Xem thêm tác phẩm khác →