← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 29 tháng 4, 2014
Truyện ngắn Docter J - Phần 2. "Tên người hành tinh :"Dee này chính là trùm cuối của Gantz", tiến sỹ J nói qua điện thoại sau lưng Dôn. Chỉ có vậy mới không bị tiếng gió va vào mọi thứ át đi. "Tôi không thấy hắn có khả năng đặc biệt gì ngoài làm thơ", Dôn rên rỉ khêu gợi. "Anh nghĩ còn gì có thể đặc biệt hơn khả năng làm thơ nữa", tiến sỹ J uốn éo. Đó là do tiếng gió làm nhiễu sóng và lung lay chiếc xe. Mờ hình... Xịch. Dôn gạt chân chống, tiến sỹ J đã chạy trước vài bước. "Ông đi đâu vậy, tiến sỹ J!", Dôn gọi với theo. "Cứ phi xuống cho có dáng hình cảnh đã, hehe", tiến sỹ J cười nham hiểm cute. Dôn dừng lại, châm điếu thuốc rối ném lại cho tiến sỹ J, lại nói phà khói: "Chúng ta sai lầm rồi. Cứ lên xe là phóng, giờ lên Ba Vì rồi nè. Tính sao đây?" "Thú thật đi Dôn. Đừng tỏ vẻ bảnh nữa. Cậu hoảng quá đúng hem, nhóc. Yo. Sup. Hự", tiến sỹ J nói, nhai nhai điếu thuốc chưa châm. "Ông không hoảng sao, teacher?", Dôn nhái giọng Jesse Pinkman. ":"Dc, hự" "Tiến sỹ, ông bắt đầu nói giống hắn rồi đó" "Đó là lí do tôi phải tìm ra hắn" "Có gì mà phải tìm, lên mạng rủ bia đê là hắn lao như chó đói đến ngay" "Ngoài việc là một mối nguy cho nhân loại, về mặt nào đó, tôi rất kính trọng hắn, hắn chính là mẫu cầu thủ chạy cánh lý tưởng trong các nhà thơ trong 3000 năm qua" "Ngài có sỉ nhục các nhà thơ Việt Nam khốn kiếp quá không? Họ có những cầu thủ giỏi như Ưng Hoàng Phúc, Phuc Do Kim, Phúc Bồ, Phúc Diu, Phúc Hậu, Phúc Văn Tài Chú..." "Tôi nghĩ, quy trình là thế này: Hết chuyện chiếc hộp, hết hẳn. Sang chuyện tên nhà thơ" "Được, hự. Nhưng việc trước mắt là tìm trạm xăng đã. Tèo Em vãi.", Dôn nhổ bãi nước bọt.
Xem thêm tác phẩm khác →