← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 2 tháng 3, 2014
Truyện ngắn Hoang hoải 6 "Buổi chiều thật hoang hoải", anh nói rồi rít sâu một hơi Vina. "Ăn cứt rồi!", anh nghĩ. Cú rít hơi quá đà, buồng phổi giận dữ vì tự nhiên bị hun khói như chuột, chực hự lên. Anh vận công, điều khí, quả này mà ho sặc sụa là bẽ bàng, hoang hoải phận nữ nhi thực sự. Nước mắt anh ứa ra, anh cố gắng thở thật chậm, hắng giọng cho qua cục nghẹn khói. "Sao thế anh?", cô tỏ vẻ quan tâm. "Anh nhớ quê. Hồi nhỏ anh cũng hay ngồi ngắm những buổi chiều thế này trên đê, đàn bê thì đi đi lại lại", anh nói, hơi chột dạ, không rõ đó là bê hay nghé. Đôi trai trai ngồi bên cạnh đang hem chơi Flappy Bird. Lâu lắm anh mới nhìn thấy người hem chơi trò này. Rồi họ đứng dậy share tiền, bái biệt. Anh tìm về phía có hoa đào bay để đi nhưng vô vọng. Cái hoang hoải dâng lên hoang vu thành phố hoang lạc những chiếc xe hoang dã những thiếu phụ hoang đàng những cảnh sát giao thông hoang hóa người đi đường hoang mang những ánh mắt hoang liêu. "Cuộc đời mình thật hoang phí", anh hem nghĩ. "Liệu anh ấy có phải một người hoang dâm?", một số độc giả nghĩ. "Mình phải viết một ca khúc mới", một ý nghĩ hoang tưởng lóe lên trong não một người vừa đi trái chiều với anh. Rồi anh hoang nghe tiếng hát mơ hồ xa dần: "Lá bay mòn không khí, em kéo theo chút ráng chiều còn lại. Cuộc đời dở đi? Cuộc đời hay hơn? Cây cối hươu sao đu đưa cổ dài, bài ca nào lũ chim hót mãi?" "Hoang đường", tiếng Bao Chửng vọng ra từ hàng nước mía. "Bật phin khác đê", một drink giả nói.
Xem thêm tác phẩm khác →