Truyện ngắn NGỌC
"Ngọc là sỏi đá, nhưng đẹp hơn, đẹp hơn thật mà", Cọng nức nở nói với Ngọc.
Nhưng Ngọc không tin, Ngọc đã bị Mị lừa, rồi cả Nam Cao nữa. Chưa kể Chu Bá Thông hay Trần Dần.
"Ngọc là sỏi đá, vậy sao lại phải thương hoa tiếc ngọc?", bé Mụp nói.
"Vì đó là một mẫu câu đẹp", mẹ bé Mụp nói, "Ổng đã có lỗi với mẹ. Ổng đã mang chuỗi ngọc trai gia hem truyền của mẹ đi cầm đồ in thơ. Đại khái mọi việc điên rồ ổng làm cũng chỉ đủ đẹp để chúng ta nói: Hãy tha thứ cho ổng".
Bỗng nhiên Ngọc xuất hiện. Ngọc hôn bố bé Mụp rất tự nhiên.
"Chào Mụp, chào chị Vân", Ngọc nói.
"Phải chào mẹ cháu trước, cô đã sai. Cô đáng yêu lắm", Vôva, nhầm, Mụp nói.
"Được", Ngọc nói. Nói đoạn quay sang thơm bố bé Mụp.
"Ảnh dạo này còn liên lạc nhân điện với Hawking hem chị?", mẹ bé Mụp nói.
"Hem", Ngọc nói. Nói đoạn lau dãi cho bố bé Mụp.