Truyện ru ngủ
...tặng những người ngủ và những người thức...
(Chưa biết có là một đoạn trong tiểu thuyết đang viết không)
hít cái tinh khôi của buổi sớm
tận hưởng sự thanh bình nơi này lúc này
đâu chắc sự thanh bình sống mãi
đâu chắc bạn sống mãi nơi đây
rửa bát là bài thể dục tốt
nên buổi tối hôm trước
hãy chừa ra vài chiếc
nếu không chỉ mình bạn với bình minh
một người rửa và một người tráng
nếu có thêm một người
thì lau
nếu tinh mơ bạn chỉ có một mình
hãy mỉm cười khi không có nụ hôn
nó mang khá nhiều bệnh truyền nhiễm
hãy mỉm cười thêm nhiều lần để biết
cái nực cười của những nhà mị dân
mười lăm phút
hãy từ bỏ ý niệm
bạn có lỗi trong sự hưởng thụ
bạn đang cứu rỗi thân xác bạn
để lấy sức cứu rỗi linh hồn mình
Bí quyết để viết truyện ru ngủ là: không gây hưng phấn, không tạo lo lắng, không đẩy suy nghĩ của độc giả đi quá xa...
Nếu thành công, truyện của bạn sẽ xuất hiện khắp nơi: giường, xe bus, tàu điện ngầm, nhà ga, máy bay, phòng chờ, phòng khám, w.c, sọt rác...
Điều này chỉ đúng một phần. Đây là thời kỳ khác các thời kỳ khác. Nói vậy ai chả nói được. Nói cho đủ phải là: cực kỳ khác.
Người ta hay nói: hãy đọc một cuốn triết cho dễ ngủ. Hay: đọc thơ của một hiện tượng đang được các nhà phê bình và báo chí lăng xê này.
Vào trường hợp ấy, bạn có dễ ngủ hơn không? Tôi thì đọc phải cái gì cũ kỹ hoặc nhợt nhạt là tôi hoặc bực bội hoặc hí hửng bới lông tìm vết. Hai trạng thái này đều không có lợi cho giấc ngủ.
Tôi biết một số người kiếm được nhiều tiền, ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng, giao tiếp tự tin, cởi mở. Nghĩa là, theo định nghĩa của số đông, họ là mẫu người bình thường, lành mạnh, mẫu mực. Khi khó ngủ, họ hầu như không nghe hát ru, ngâm thơ, nhạc thính phòng, kể chuyện đêm khuya. Họ thường cắm head phone và bật rock hết volume. Sáng ra, họ hoàn toàn tỉnh táo. Lại theo định nghĩa của số đông, sống như thế là lập dị, điên rồ, bệnh hoạn... Nghe rock đã là có vấn đề về tư tưởng rồi. Lại còn nghe rock để ru ngủ thì thật không chấp nhận nổi, không tưởng tượng nổi.
Hic, vậy số đông là cái loại gì?
À, khi không tưởng tượng nổi ra những người khác mình đến thế, có độc giả sẽ gọi tôi là kẻ bịa đặt hay âu yếm hơn thì là hoang tưởng. Để trả lời cho dư luận đó, tôi không biết giải thích gì nhiều hơn là: chính xác! Trước khi, một ngày, họ quyết định sắm đĩa Justice for all của Metallica*.
Như vậy, tôi đang phải đối diện với ít nhất hai trường phái khác biệt. Tác phẩm của tôi không ế ẩm lắm, đúng không? Ít ra thì cũng có hai độc giả (tôi và con muỗi đang đậu trên má). Mà thời kỳ này, trong hai độc giả thì có tối thiểu ba thị hiếu.
Lẽ nào, tôi đang giúp một vài người đọc dễ ngủ (loại truyện này đọc không phải nghĩ) và một vài người khác trằn trọc vì bức bối với vô số phản biện chưa viết ra được. Ít ra là thế.
Nhưng tôi đâu vơ việc đó làm chuyện khó xử cho mình. Thế nào cũng được. Người vì nó mà mất ngủ (vốn đọc lướt cái tên, để dành tối đọc, giờ ăn quả lừa, tức ghê gớm) biết đâu vài năm sau tình cờ đọc lại, tìm được cho mình một giấc ngủ sâu. Trên môi là nụ cười gặp được kẻ đồng cảm với căn bệnh mất ngủ mình mới mắc. Trước đây, mình chỉ đọc để dễ ngủ hơn thôi. Mình vốn luôn thích cái gì dễ dàng và dễ dàng hơn nữa.
Nếu bị mất ngủ, bạn thuộc loại nào? Thức trắng đêm, ngủ chập chờn, ngủ một lúc rồi không tài nào ngủ tiếp hay cả ba?
Loại nào thì cũng nguy hiểm đấy.
Đọc ?oGet a good night?Ts sleep? của Katherin A. Albert nhé:
?oCác nghiên cứu đã chỉ ra rằng thời gian phản ứng của một người bị mất ngủ không chỉ chậm đi mà còn trở nên thất thường, có nghĩa là có lúc thì bình thường có lúc giảm một cách đáng kể. Một người như thế thì rất dễ bị tổn thương và kiệt sức. Nhiều người còn có những vấn đề về trí nhớ và những người khác thì có những biểu hiện tiêu cực, bi quan, thù hằn, vô cảm hoặc trầm cảm.?
Vậy nên, bạn cố trở thành một người công dân tốt nhé. Để các vị lãnh đạo của bạn không phải lo lắng cho bạn quá đâm mắc chứng mất ngủ.
Truyện này tôi viết chẳng để dỗ giấc ngủ cho mình khi tỉnh dậy vào 1h30 sáng. Cuốn ?oĐể có giấc ngủ tốt? không ru tôi ngủ được. Và sách cũng dậy là đừng cố bắt mình ngủ cho đủ tiêu chuẩn mơ hồ 6 hay 8 tiếng. Một vài ngày không ngủ được cũng chả sao nếu tâm lí thoải mái với điều đó.
Tuy nhiên, nếu truyện này, theo một mô hình độc giả nào đó, có những biểu hiện
?otiêu cực, bi quan, thù hằn, vô cảm hoặc trầm cảm?
thì bạn có cơ sở khoa học để tha thứ cho tôi rồi nhé.
Sự tha thứ ấy sẽ tốt hơn cho tư duy khách quan của bạn thôi. Và sẽ tốt hơn nếu bạn không mang nặng cảm giác tự hào vì mình đang tha thứ.
Tốt hơn cho bạn thôi, thật đấy. Vì bản thân tôi, cóc cần những người như vầy tha thứ.
Câu này nghe quen quen. Và có lẽ, sẽ thành xu thế.
02.09.05
* Tôi dốt nhạc mà lại có duyên nợ với các quái nhạc này. Tôi thường xuyên viết sai chính tả tên, tác phẩm, lyric của họ.
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗