Từ đêm đến sáng đi loăng quăng quanh Hồ Tây muôn ngả mới thấy nhiều người chăm tập luyện vãi.
Lác đác người đi bộ từ lúc chưa hửng sáng.
Rồi hàng trăm người đạp xe sáng đèn kiểu ninja đưa thư.
Người tập luyện, tới các điểm đến đầu tiên trong ngày và mưu sinh đông dần lên theo độ sáng.
Đủ các lứa tuổi đứng tập thể dục, đu xà, ngồi thiền quanh hồ và trải dài ra những con đường khác. Có chú teen chạy bộ cùng người bạn chó đẹp vãi. Có người đi bộ giật lùi. Có bà già đi dọc lòng đường, chặn bà già lại mời bả lên vỉa hè đi cho lành, vài tiếng sau lại gặp bả đi khoan thai mà ngơ ngác giữa lòng đường.
Có một chút, một chút chưa ổn thoai.
Đó là: Có rất nhiều người luyện được thói quen dậy sớm cực tốt để tương tác với không khí trong lành. Nhưng sự tương tác với ban mai hơi cực nhọc, hơi nặng về tập luyện mà quên câu chào bình minh khởi đầu mọi bài tập là nụ cười rạng rỡ.
Từ già đến trẻ hơi thanh niên nghiêm túc quá.
Có lẽ bởi nhiều người sợ cười là dụ người khác kỳ thị hay đấm mình.
Hem lo, buổi sáng toàn người tử tế và hem chấp nhặt mà :De