những giọt lệ bay trong lòng vắng
hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng
bụi phố phường li ti hạt cà phê
hoàng hôn ứa máu loang lê thê
con đường dài-sâu-rộng và xa
đôi chân khụy trùng theo nỗi nhớ
thất thểu tha trái tim tả tơi
hoảng hốt hôn hoa hồng héo hụt hơi
ta chìm vào một cõi chơi vơi
tung tim réo kỷ niệm nào đã ngủ
và buông lơi
cho ký ức mỏi mềm mơn trớn
thôi
ký ức
đừng làm ta đau đớn
ngọt ngào kia là ảo ảnh ác tàn
khi tan biến lại làm tim ta vỡ
đi đi
mặc ta bơ vơ
2001
ĐÊM
đêm là ánh sáng của tâm linh
thấp thoáng mờ phai những bóng hình
chuyến choáng những mùi hương xa lạ
la đà lấp lánh những chiêm bao
đêm là nỗi nhớ của trăng sao
thoắt êm êm sóng thoắt cồn cào
mài mắt vào mây cho sớm khuyết
thả bay lả tả xác nôn nao
chập chờn mi mắt ngả lao đao
nghe những hư âm thoáng thì thào
thanh khiếp dập dìu ru ru thoảng
linh hồn gà gật ngất ngư chao
đêm mang hơi thở đến nơi nao
đêm mở và ta khẽ bước vào
ta với màn đêm là hai kẻ
yêu nhau mà chẳng biết vì sao
2000-2002
LUẨN QUẨN
một đêm trắng nằm dài đợi nắng
gió hư vô thổi đến hư vô
võ toang một xác lá khô
dịu rơi rơi dịu dần khô khô dần
màn đêm đó lạnh lùng đợi chết
thét gào gầm rên trong lặng câm
buốt ngân như phím dương cầm
ngón tay nào đã âm thầm miết lên
vì sao cứ nằm dài đợi mãi
nhìn lên tay bỗng thấy mắt nhạt nhòa
nhớ không buổi sáng dần qua
đợi hoài đêm đến dịu xoa vết sầu?
2001
LẠC
ơi cánh chim lạc bầy
biết bay về nơi đâu
sấm sét đang gào thét
mưa gió trĩu lên đầu
ơi cánh chim lạc đàn
lao đao trong không gian
chấp chới chờ rơi rụng
như tâm hồn nát tan
ơi cánh chim lạc loài
chết rũ dưới nhành mai
lả tả rơi lả tả
tàn phai tàn phai phai?
2001
KHÔNG TÊN 5
nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng
thấy lòng cũng cỗi cằn như thế
kìa lá rơi
thì đã sao
mặc kệ
thích cứ rơi cứ tả cứ tơi
có khác gì một bông hoa lả lơi
với một ánh mắt khô trống rỗng
chẳng liên quan gì đến nhau cả
nhưng lúc này chỉ nghĩ được thế thôi
này trái tim
cầm lấy mà bẻ đôi
tôi một nửa và cho ta một nửa
chẳng còn gì cho thằng tao nữa
điên thật rồi
ừ đấy
có làm sao
nghe trong đầu
một lũ dế nghêu ngao
một đàn voi dậm chân khật khưỡng
một bầy sói hú khan sống sượng
một mớ mèo cào xé ré vang
thấy mình nằm giữa một đám tang
có ai đó thả dần từng viên đất
mắt ráo hoảnh môi run bần bật
cố nén cười sung sướng hả hê?
rồi một mai thằng bé kết quả đê
reo kết quả trùng với ngày ta chết
kẻ thì buồn kẻ thì vui như Tết
để nói đùa hay thật:
?ochết cả đê!?
2001
KHÔNG TÊN 7
nếu ta chết để yên cho ta chết
đừng khóc thuê đừng thuê khóc làm gì
nếu các người muốn khoe mình đau khổ
thì các người cứ việc vãi ra đi
đừng ai đến đừng ỉ ôi nhạc sến
đừng đám tang đừng xe pháo hoa hòe
xin các người rũ lòng thương lần cuối
nhưng nếu các người vẫn muốn khoe?
gói xác ta vào một manh chiếu rách
quan tài kia ngột ngạt quá chừng
ta muốn sớm thân xác này tan rữa
nhưng nếu các người sợ mang tiếng dửng dưng?
đừng chôn ta nơi nghĩa trang chật kín
những hồn ma mở dạ hội chập chờn
đừng xây mộ mặc mồ ta xanh cỏ
sống cô đơn ta muốn chết cô đơn
đừng hoang phí cầu hồn ta về nữa
đã từ lâu ta quen sống vô hồn
mà các người muốn làm gì cũng mặc
ta đâu còn cảm xúc với trí khôn
hãy mặc kệ mồ ta lạnh lẽo
đừng thắp hương đừng quay lại đốt vàng
ta đã chết mãi mãi là đã hết
hết thật rồi
còn chút bóng thu sang?
2001
(trích trong phần ?otuyệt vọng? của ?omầm sống?)
linh