là ong là ****, nhạt nhoà, mông lung
có khi thơ cũng điên khùng
chém trăng, nuốt gió, vẫy vùng tim đe^m
thơ là bớt thơ là thêm
bớt đau bớt đớn dần nêm ngọt ngào
thơ là riêng của ai nào?
nước trong, đất mịn, máu đào là thơ
thơ là bạn cái bơ vơ
là người yêu kẻ hững hờ nhân gian
thơ là mẹ cái khô khan
khát thì cho bú, dã man cho đòn
thơ là trong trẻo đàn con
sà vào lòng lạnh, cuộn tròn nỗi đau
thơ là để nói cho nhau
nếu không là thế, chặt đầu thơ đi...