Đừng củ hành làm em rơi nước mắt
Đừng cóp nhặt những chuyện xong rồi
Đừng ngồi lê đôi mách giống em
Đừng xem Facebook của đứa khác
Post chuyện yêu đương phải tag em
Đi đâu phải có em đi kèm
Trước mặt người khác không được chê em kém
Đĩa em ném phải đỡ không được để vỡ
Em nói chờ em 5 phút thì phải mút hết mùa
Khi em cáu không được đùa làm em cười em cho ăn búa
Tôi tạm đặt tên em là Lụa
Tính em ổn định ngày bốn mùa
Không mặc định em nấu nướng thêu thùa
Không mặc định em xinh hay biết múa
Không mặc định em phải có của
Luôn mặc định kính em như kính Chúa
Tôi giả định em cho tôi ăn búa
Tôi giả định 5 phút là mút mùa
Tôi giả định từ trước lúc tôi cua
Để gặp khó thì tôi không kêu ủa
Rồi một ngày tôi thấy mình ăn rùa
Gặp một em không cho tôi ăn búa
Đợi em chỉ phải mút nửa mùa
Em ném đĩa chỉ chọn toàn đĩa nhựa
Em sẽ không bắt nạt tôi em hứa
Một năm em giữ lời hứa vài lần
Tôi vẫn xác định mình cam phận
Nhưng thực hành thì cũng ngứa tay chân
Đã bao lần tôi mơ mình được tẩn
Khi tỉnh dậy tôi lại ngoan dần dần
Bởi tôi nhớ em làm tôi phấn chấn
Tôi nhớ lúc đồ ăn em để phần
Tôi nhớ lúc muộn phiền em kề cận
Tôi nhớ lúc đầu tiên em lại gần
Những lúc đó tôi thấy mình ân hận
Vì dám mơ đấm em hai ba lần
Rồi em đi tôi chỉ còn cơn giận
Rồi em khác lại làm tôi phấn chấn
Em khác đi lại làm tôi giận
Rồi em mới lại làm tôi phấn chấn
Tôi thấy đời luôn cho tôi phần
Nếu với girl tôi là người cam phận