- Đúng rồi. Hai năm trước, cảnh tượng này cũng được vẽ lại trong một cuốn sách.
- Ah, ?oChuyện của thiên tài?. Yeah, một cậu bé mơ mộng, thông minh và cô đơn.
- Em đang tự hỏi anh ấy có cảm thấy giống thầy không?
- I?Tm cô đơn, I?Tm thông minh but I?Tm not mơ mộng. Kẻ mơ mộng không đành lòng nghiến vào đám đông. Sự mơ mộng của hắn dung dưỡng hành vi của đám đông. Hy vọng sự mơ mộng sẽ thuyết phục được họ thay vì nghiến nát họ sẽ khiến hắn bị họ nghiến nát. Cậu bé ấy khác tôi, cậu ta biết mình mơ mộng và tiếp tục mơ mộng vì tin vào sự mơ mộng. Tôi không đồng cảm. Nhưng sống mơ mộng hay không là quyền của mỗi người.
- Bằng tuổi anh ấy, thầy còn mơ mộng không? Mười năm nữa, nếu còn sống, anh ấy có giống thầy không? Em có phải người mơ mộng không?
- Người đàn bà thứ hai bỏ tôi đi đã làm tôi bớt mơ mộng. My mother died in a terrible hospital killed the last. I stopped writing and studied economic. Cậu bé kia thì tôi không biết, cậu ta như chữ của Hoài Thanh, quả là một anh chàng ?olễ phép với đàn bà?, his family seems so rich. Buồn cười lắm, Thanh, đám đông trong cuốn sách đến lúc này, vừa tròn 2 tuổi. Nó đông hơn nhưng mỗi phần tử trong nó dường vẫn diễn lại vai diễn hai năm về trước. Một cái chớp mắt, hai năm biến mất, không kịp nhận ra, vì đám đông vẫn y nguyên. Cậu bé ấy chớp mắt năm cái, đã là mười năm. Khán giả trên sân thấy kẻ nằm lăn lộn, chẳng biết diễn kịch hay đau đớn thật, đếm từ một đến mười như trọng tài quyền anh gọi kẻ bị knock-out; đếm xong, mười cái chớp mắt, mất hai mươi năm, cả một rừng người tóc phai màu vẫn thét gào.
*
(còn)
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗