đường thì xa bàn chân em thì nhỏ
vẫn sỏi đá thôi chưa có cỏ
phía trước còn chưa xanh
cả mùa xuân cũng không ngăn được buồn
không hiểu sao đàn én bay vụng về
đến vỗ cánh mà cũng sai nhạc
máu lùi dần sau mỗi bước chân
nằm thao thức trên những mũi nhọn
chống qui luật
không chịu bay hơn
anh đã tủn mủn trong ngôn ngữ
bất lực trước dòng trôi của em
em cứ đi mà không ngoái lại
anh nhận ra trái đất không tròn
cũng có thể chỉ vì chân anh méo
đi ngược đường không chạm trán được nhau
chỉ đôi lần gặp dấu vết em đau
như giọt máu còn tươi hú dài trên đỉnh nhớ
vỡ toang mình thành quá một hoàng hôn
29.03.04