Thiếu em được đến hôm kia
Mà sao chẳng thể thiếu bia ngày nào
Uống không phải vì tự hào
Uống vì đã bị lạc vào vườn bia
Nhớ em khi tới hôm kìa
Ôm bia mà vẫn nhớ bia (anh Tuyền)
Bia làm ta nói huyên thuyên
Không bia cũng vậy thuyền quyên chê cười
Bia như dòng suối trong người
Suối vơi suối cạn anh cười ra sao
Vui hơn khi uống bia vào
Tại sao nó vậy?
Tế bào nó vui