hai giờ sáng tháng mười hai
nơi giường tôi một con nai đang nằm
để rồi sau một ngàn năm
tôi nghe dưới gối có trăm giọt sầu
ba giờ sáng tháng bồ câu
nơi hồn tôi một con trâu đang cười
đến khi biết nói tiếng người
trên từng ngôn ngữ vẫn mười vết răng
năm giờ sáng tháng cạn xăng
nơi còn tôi một mặt trăng đang tàn
cầu mong tất cả bình an
không thì tạo hoá vỡ tan bây giờ
sáu giờ sáng tháng mệt phờ
nơi không tôi một bài thơ đang già
cả thơ mà cũng già à
không già thì viết mãi ra làm gì
sáu rưỡi sáng tháng hì hì
nơi mùa tôi một viên bi bung mầm
bởi vì bi ấy bị hâm
vô tri là đúng xanh thầm là sai
04.12.04