- Vậy tại sao thầy còn đến đây? Tại sao thầy kể cho em? Tại sao thầy còn tỏ ra l
- Vậy tại sao thầy còn đến đây? Tại sao thầy kể cho em? Tại sao thầy còn tỏ ra lịch sự với em?
- It?Ts just a habit. An useful habit to wear a mask.
- Thầy nói dối. Thầy bị bệnh rồi.
- Thanh, em đang cảm thấy bất lực trước tôi? Em đang cảm thấy mất tôi? Em có tiếc?
- Em chỉ tiếc là thầy đang không tỉnh táo.
- Tôi đang tỉnh táo.
- Vậy thì... thầy đi đi. Em không thể tiếp tục nói chuyện như thế này.
- Thanh, em không dám đi đến tận cùng của sự thật.
- Đó không phải là sự thật. Nó là trí tưởng tượng. Em không thích thấy thầy nghiêm trọng khi nói về nó. Thầy cứ tiếp tục nghiêm trọng như vậy, nó sẽ bị biến thành sự thật đối với thầy.
- Khi người ta chưa chạm tới điều gì, người ta gọi nó là sản phẩm của trí tưởng tượng.
- Em đau đầu quá.
- O.k. I?Tll let you be alone.
- Thầy đang mang một vết thương. Thầy sống trong trạng thái hư vô của vết thương.
- Thanh, you?Tre now the imaginer. I?Tm fine.
Thanh choàng dậy ôm lấy tôi. Tôi chợt thấy em bé nhỏ vô cùng. Bất giác tôi muốn chở che sự nhỏ nhoi ấy, tôi không còn là cát bụi.
Tôi ghì chặt lấy Thanh, nhấc bổng em lên, ghé môi hôn, luồn tay qua làn áo mỏng...
*
(còn)