Vết thương như lá phai dần
Trên màn hình một icon mất đi
Silent như chiếc tivi
Dùng làm đèn ngủ xem gì nữa đâu
Những bông hoa nhỏ trong đầu
Những dòng mật ngọt đã lâu khô cằn
Mát lành như một con trăn
Trườn đi lạch nước lăn tăn khơi nguồn
Xa ta chắc vết thương buồn
Bao năm thân thiết luôn luôn đồng hành
Nguyện ước trăm năm không thành
Chỉ vì em đến dỗ dành thân ta