VIẾT
Hôm nay, tôi nhìn lại mình, vẫn là một kẻ thiếu kiến thức về quá nhiều điều trong cuộc sống. Gửi một bức thư từ đây vào TP HCM thì phải dán mấy cái tem? Pha một bát nước chấm nem cho bốn người thì phải cho bao nhiều thìa đường, mắm, dấm, mì chính, nước? (Cái này thì mẹ tôi cũng dạy một lần nhưng lâu không pha lại quên béng mất rồi). Và còn nhiều thứ tôi dốt lắm, kể ra chỉ mang tiếng khoe dốt và lộ ra nhiều điểm yếu trong lúc hầu như ai ai cũng phải đeo một thứ mặt nạ dữ dằn, bất khả chiến bại để không bị dẫm đạp?
Vậy tại sao tôi dám viết về cuộc sống, về nhiều điều trong nó? Thật ra, viết có là cái gì ghê gớm lắm đâu mà dám với chả không dám. Người nào đó viết bằng kinh nghiệm, bằng sự từng trải, bằng kiến thức uyên thâm, bằng thị hiếu, nhu cầu xã hội. Người thì viết bằng cái ám ảnh, đam mê, khao khát với chữ nghĩa. Người thì viết bằng sự gò ép bởi chẳng biết làm gì khác ngoài viết. Phần tôi thì viết bằng cảm nhận của tôi, bằng tưởng tượng của tôi, bằng vốn hiểu biết ít ỏi của tôi và bằng
những lí do mà tôi ít khi tìm hiểu và nếu có tìm hiểu thì cũng đã quên gần hết rồi. Đến ngày hôm nay và cũng đã từ lúc nào đó, tôi vẫn viết khi tôi muốn viết. Nói là viết không vì mục đích gì thì cũng không đúng mà nói viết về mục đích nào đó như trước đây thì chưa hẳn đã chính xác. Thôi thì cứ cho là tôi viết vì một cái gì đó. Và lúc tôi không viết thì cũng là vì một cái gì đó. Và tôi sống hay chết cũng vì một cái gì đó. Hoặc là chẳng vì gì cả. Khỏi mất thời gian định nghĩa. Ai thích thì đọc, ai không thích thì thôi. Bán được thì bán, không bán được thì bán cái khác.
Nhưng trong thời buổi này mà ?omất lập trường quan điểm? như thế thì không được. Đến lúc nào đó biết đâu lại bị vu oan, bỏ tù vì lí do ?okích động lối sống ba phải?. Thế là tôi lại phải gượng ép tìm một số lí do. Ờ thì tôi viết vì hòa bình, vì tự do, vì thỏa mãn tôi, vì trách nhiệm với cuộc sống, vì muốn mọi người sống tốt đẹp hơn, vì muốn xem khả năng mình đến đâu, vì muốn xem thái độ người đời thế nào... Thế nhé!
Có thể ngày mai tôi lại nghĩ khác, viết khác, miễn là không nghĩ đến chuyện hãm hại, làm khổ người ta.
?mình là ai trong vô số nhân vật xưng tôi
tôi là ai trong vô số nhân vật xưng mình?
linh
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗