Viết cho ngày tháng trôi dài vậy đi
Viết cho chữ nó thầm thì
Khi ta đọc lại cũng vì vậy thôi
Viết cho mùa đã qua rồi
Viết cho dăm vệt đồi mồi trên da
Một hôm bắt gặp ta già
Gặp ta khốn đốn với bà thiên nhiên
Viết cho vơi nỗi muộn phiền
Mà ta cứ phải viết triền miên thôi
Một hôm dừng viết lại rồi
Bỗng dưng cảm thấy lòng ôi muộn phiền