Viết
Chúng ta lớn lên, luôn luôn
Tìm kiếm những trò chơi thất lạc
Viết là gì, tình yêu là gì, em là gì
Anh chỉ hỏi để viết
Còn anh đã biết
Biết và viết là hai chuyện khác nhau
Như người xưa vẫn biết dù chưa biết viết
Tại sao viết còn ra đời
Viết là một nhạc cụ, anh nghĩ
Và luôn có những nhạc công tồi toả sáng trên sân khấu
Bởi luôn có nhiều độc giả đâu biết xem âm nhạc khi người chơi ẩn thân
Họ cần một chỉ dẫn hào nhoáng
Cho thẩm mỹ mù
Nhưng anh không giấu mình trước em
Chỉ giấu những điều làm em thương tổn
Và xin mời em bảo anh đồ khốn
Khi anh không chỉ biết yêu em
Giờ cây bút có thêm người bạn là bàn phím
Chữ đi theo bút cho bàn tay leo đồi, ngọn đồi gai gai, bước chân rào rạo
Chữ hiện ra theo phím ấn như thể mỗi chúng ta là một chủ nhà in với những tiếng lạch tạch vui vẻ, bản nhạc trong căn phòng yên tĩnh
Nhưng tạm bỏ qua những hiệu ứng, chúng chỉ là công cụ cho những gì anh muốn hiện ra
Với anh, chúng là công cụ dụ dỗ hoà bình, dò dẫm những nguyên nhân, tìm điều gì các giác quan khác không tìm thấy trước những quả treo trên cây, vẽ một bức tranh mới chỉ bằng nguyên liệu chữ, dỗ mình vào giấc ngủ khi tạo được ra vẻ đẹp...
Và qua không gian viết, anh chìa bàn tay cho tâm hồn em
Khi thế giới ngoài kia cho chúng ta quá ít thời gian giới thiệu
Chúng ta cũng mất quá nhiều thời gian tha thứ cho những gì cuộc đời bóp méo chúng ta, cho sự buông xuôi
Khi anh tìm lại những món đồ chơi
Anh nhớ ra mình đã từng hạnh phúc
Và anh nhận ra viết đẹp thế
Viết giúp anh tìm em
Anh gặp em khi đã yêu viết rồi
Không như một người đàn bà
Như một người bạn anh tạo ra để biết:
Anh viết, vì thế anh hạnh phúc
Và em biết không, có những lúc
Anh yêu em vì em biết tự chơi
Như những lúc một mình anh tự viết
Nó làm anh yên tâm hơn trong cuộc đời luôn là vậy: Đầy rủi ro vì tàn nhẫn
Bởi em biết yêu mình