Viết để đó để đôi khi đọc lại
Vui vì hay, buồn vì dở, nhận ra
Ta đã nghĩ trong từng hơi thở
Nên đầu đau là đúng rồi mà
Mỗi ý nghĩ như bước đi, ta bước
Ta bước đi, mỗi chữ một bước đi
Chữ là vết tâm hồn em tựa nước
Chữ tuôn ra dù có nói năng gì
Ta có lẽ đã bước trăm triệu bước
Chẳng có chi, chỉ có chữ là giàu
Nhưng ví dụ đất trời như là thước
Thì đời ta đâu thấy để đo đâu
Zoom in mãi mới thấy ta ở đó
Mấy chục cân ngồi gõ phím trong phòng
Bao kẻ khác cũng một sinh mạng có
Mỗi người làm một việc cho xong