← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 6 tháng 5, 2003
VIẾT TIẾP VỀ THẦY BÓI XEM VOI
... sau khi đã mân mó chán chê, mỗi thầy bói phán một câu của mình... người thì bảo con voi như chiếc chổi xể, người đinh ninh nó như cột đình, kẻ lại nói nó như con đỉa... thình lình... lướt qua đó có hai thiếu nữ tuổi vừa tròn mười tám đôi mươi, sắc nước hương giời, phục trang "riêm rúa" tua rua, dáng đi thướt tha, yểu điệu như hoa đào hoa mai trước ngọn đông phong hai thiếu nữ tân thời ấy quả là bậc thân mẫu của cái Đẹp, mà nói vậy e già quá chuốt lại thành: hai tuyệt thế giai nhân kai tựa hồ hai hài nhi chớm nở của Nàng Đẹp tất cả, tất tần tật đều thật là tuyệt! có một nhàn sỹ mới hoạ lại rằng: người chi e ấp như hoa mọc lên giữa bãi tha ma tủi sầu chỉ chưa được hưởng những thanh âm trầm bổng của hai nàng liệu có hơn oanh vàng thỏ thẻ, ngọc vỡ chuông rơi, trâm gẫy bình tan, hoa tàn hoa nở, dưa gang dưa bở? thì đây, xin mới quí vị khán thính giả cắm headphone vào hai lỗ nhĩ để tận sung hưởng sướng: nàng 1: xem mấy thằng đồng tính luyến ái bọn nó làm trò gì nhau kìa, ối chao đời ơi là đời, ngay giữa thanh thiên bạch nhật... nàng 2: eo ôi, khiếp! ... than ôi, thì ra các thầy của chúng ta chỉ nghe loáng thoáng có con voi đi qua thôi, lúc người ta bảo các thầy tránh đường, các thầy vẫn cố xúm lại mà mân mà mó, mà chọc mà ngoáy trong tối tăm mù loà... nào ngờ, con voi đã bị người ta bắt lại về sở thú lâu rồi... còn trơ lại mỗi mấy thầy với nhau... cái họa "ruộng dưa sửa giày" ài dè lại tái sinh... mà biết đâu lại Tái Ông... biết đâu, nhờ cái hoạ hiểu lầm ấy mà tiếng tăm các thầy nổi như cồn, các quí ông quí bà sồn sồn tha hồ tranh nhau đến bói chân bói tay... và các thầy thoát khỏi cái kiếp thất nghiệp "nhàn cư vi bất thiện" đến nỗi phải đi táy máy, chòng ghẹo con voi... -------------------------------------------------------------------------- lời bình: lại bắt chước các cụ phát ngôn: âu cái lẽ đời là vậy, thực thực hư hư chả biết ai đúng ai sai, cuối cùng thì huề cả làng, hãy vô ngôn, hãy vô vi ấy nhưng mà cái dư luận thì chả tha ai chuyện cũ nó cứ bới, cứ móc ra... mà cũng nhờ thế nên, cái câu chuyện cũ và câu chuyện mới về thầy bói xem voi mới được các cô gái truyền khẩu cho các cô gái khác, rồi đến tai các chàng trai, rồi các ông già bà trẻ, người lớn người bé... không có ai để kể thì kể với con mèo con chó, rồi chó mèo lại kể cho mèo cho chó... rồi chuột, rồi xương kể với xương với chuột, vi khuẩn mail cho vi khuẩn, tế bào chat với tế bào... thế rồi nó đến tai tôi... ấy đời như thế mà thành hiểu lầm cứ mãi muôn đời đau đớn cứ mãi muôn đời sung sướng cứ mãi muôn đời chả biết thế nào mà lần sự thật là gì? có khi, hai cô gái ấy là hai cô gái mù... mấy ông thầy bói sáng mắt đang ngồi rung đùi ẩm thực rượu đế rựa mận với mấy ông sư hổ mang ở một chốn thâm cung bí sử nào đó, sau khi phán: bà này phải bỏ chồng, ông kia cần kiếm bồ nhí, mụ nọ cần phải giết con... (báo anh ninh thủ đô, báo anh ninh thế giới đê...) mấy bậc đó lấy đâu ra thời gian hoang phí mà luận đàm chuyện voi chuyện kiến... bôi bác mấy vị ấy chuyện xem voi quả là "oan quá Bao đại nhân", họ chỉ phán thôi, nào có bạo lực gây hiềm khích với ai, vô tội và trong sáng đến thế còn bị bôi nhọ, thế có cay không? thương thay cái lưỡi bị chính cái lưỡi "đâm bị thóc chọc bị gạo"... cái bà bỏ chồng, ông kiếm bồ, mụ giết con kia ai bảo họ nghe, lời nói gió bay cơ mà, ai đó nhỉ! và con voi kia mới khổ chứ! nó mong được sờ mò mà có ai sờ mó nó đâu đã thế thì để nó yên, đằng này cứ kể về nó như thế khiến nó thèm ơi là thèm, hận ơi là hận... voi ơi, ai bảo mày có cái tai to tướng và cái đầu bé tẹo kiến đốt cũng chết đứ đừ mà thật ra, có hai cô gái ấy không, có các ông thầy bói ấy không và có con voi bị tí toáy trên đời không? và thật ra, trên đời có đời không? đấy! mọi sự cứ xoay đi xoay lại như thế... cái ấy âu cũng gọi là vòng xoáy luân hồi, là tính biện chứng, phủ định của phủ định... mà ở thời đại này cũng như bất cứ thời đại nào khác, nó đang được đào bới, khai thác lại nhiều nhất và trở thành xu hướng chủ đạo của câu chữ, văn chương đau đớn... lật đi lật lại, đào bới đi đào bới lại mà lại chả đau à? con đường nó còn đau, huống hồ... đời là văn, văn là đời, khớp nhau cũng chính bởi lẽ ấy có điều, người ta phải biết cười mỉm trước cái ảo xanh xao và cười mỉa trước cái thật trắng trợn, phải không nào? ------------------------------------- kết luận của kết luận: ai hưởng câu chuyện này xong mà mỉm cười được, ấy là hiểu đời thế nào là hiểu đời? không lập tức đốp ngay câu ấy là hiểu đời... 29.11.02 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →