mảnh trăng như một con diều
ánh trăng dây thả
gió liều đẩy lên
cầm ánh trăng lao như tên
tránh ra
ta chạy cuồng trên phố dài
trăng lên cao rất miệt mài
mở dần con mắt
nặng sai tay rồi
phải tăng thêm tốc nữa thôi
chạy băng qua cả núi đồi đại dương
đừng cản ta những bức tường
đứt dây trăng rụng không lường được đâu