nỗi buồn mang hình hải sản
đã lâu rồi không được ăn
một người mẹ nói như vậy
thế giới trở nên nhân văn hơn một chút
như nước này nước kia hứa hẹn bỏ bớt chút vũ khí
nới chút thòng lọng nơi cổ trái đất
cái đầu hữu hình hói dần của một người vô hình
sẽ viết thế nào nếu là một thân phận trong cả tỷ thân phận
bị ném vào cuộc đời như rác
trong một bãi rác
hàng ngày chiếc gầu răng nhọn xúc lên thô bạo
liệu có đủ bao dung để thương cho những kẻ xa lạ
nơi nỗi buồn mang hình hải sản đã là cao quý
so với nỗi buồn mang hình quyền lực, hình đố kị, hình khủng hoảng tình cảm
nhưng chẳng mấy khi mang hình những bãi rác lạ xa
có phần họ tạo ra
29.07.09