; + € = )
Phép tính chắc gì đúng
Nhưng mà nhìn thì cũng
Vui vui mà phải không
Như da trong mùa đông
Đã lãng quên mùa hạ
Như em dùng bút dạ
Vẽ nét chì lên anh
Chẳng có gì mong manh
Tất cả đều cứng nhắc
Giữ thói quen cho chắc
Cái chắc chắn vô tri
Anh đang muốn nói gì
Với mặt sau chiếc lá
Với thằng tôi cợt nhả
Với nỗi buồn của em
Với thời gian lấm lem
Khi vấp vào nhân loại
Bị tư duy băng hoại
Được cảm nhận vết thương
Khi đứa trẻ tới trường
Anh lo nó buồn bã
Và anh nghĩ tất cả
Sẽ ổn khi anh vui