cứ chiều đến mưa lại rơi tầm tã
phố huyện nghèo như chiếc bánh chưng suông
lũ trẻ đã sớm nhìn nhau buồn bã
bóng tối đè lên mắt cả chim muông
phía nhà thờ thi thoảng vẳng tiếng chuông
nơi ấy họ vẫn cầu mong hạnh phúc
cho những con người sống mòn như củi mục
cứ nguyện cầu cho gió cứ lùa bay
suốt cuộc đời lầm lũi những bàn tay
để truyền lại những bàn tay lầm lũi
dầu vẫn biết quẩn quanh hoài trong cũi
người ta cười chua xót đến tận mi
cũng có người bỏ con phố ra đi
những nguời ấy chưa bao giờ trở lại
vẫn có những ánh nhìn ngây dại
về phương trời xa vắng đắng xa xăm?
2001