Xe tập lẫy
Ku này con nhà ai bựa vật: http://www.youtube.com/watch?v=zsN35PfpYWI
Mỗi việc ngỏng đầu còn chưa vững.
Thế mới thấy quý những kỹ năng mình đang có do rèn luyện mà thành. So với người thì chẳng ăn ai, nhưng so với mình hồi mới đẻ thì là cả một kho trình độ mới. Nên giả có lúc nào thấy trống rỗng, trắng tay cũng nên nghĩ đến cái kho báu đó, những buồn vui của hành trình tích lũy mà an ủi chút. Và tìm cách tích lũy những kỹ năng mới hòng đổi gió. Muốn nghĩ, muốn làm cái gì hay ho bao giờ cũng cần 2 cái: Ý tưởng và kỹ năng.
Nhân tiện, show lại đoạn hàng này:
Đi xe máy lại là một một bước tiến, một cấp độ mới. Nó có ga, có số, có phanh chân, phanh tay, có đèn rọi trên rọi dưới, xi nhan... Và nó, khi không ở tư thế thăng bằng, quá nặng. C không nhớ hết những người nào đã cho C đi thử, ngồi sau C, ân cần chỉ bảo từng động tác. Bộ óc phải điều khiển quá nhiều thứ một lúc, nhầm phanh với ga là chuyện thường tình. Cái xe máy thật quá nhanh và nguy hiểm so với cái xe đạp 2 bánh so với cái xe đạp 4 bánh so với chạy so với đi bộ so với bò so với lẫy... Nhưng rồi cũng quen. Mỗi lần quen với một sự điều khiển mới là dường C lại tự tin hơn. Bú không cắn vào ti mẹ này; nhai cho khéo không cắn vào lưỡi này; tự cầm thìa xúc ăn này; lóng ngóng với đũa này; tự rửa mặt đánh răng này; loay hoay với bài tập tô màu, cắt dán, đan lát này; vo gạo này; rửa bát, rửa ấm chén này; quét nhà cho khéo với chiếc chổi to này; đun một siêu nước này... Và làm thế nào vừa nhanh vừa không rối tung để chóng được chạy đi chơi và đi chơi về không bị mắng hoặc bị ăn roi vì “làm đâu ỉa đấy” này. Những sự điều khiển kì dị hơn nữa là ném lon, là nhảy dây, là nuôi cá cảnh, là hát, là đánh vần, là huýt sáo, là bấm điện tử bốn nút. Từ những trò đơn giản như xếp hình, bắn ruồi, đua xe... với 3 nút cần điều khiển liên tục là cùng đến Contra, Natra, Ninja, Super Mario với nhiều nút phải bấm hơn. Rồi Joystick có thêm 4 nút phụ. Rồi theo thời gian tiến bộ của công nghệ game, nhân vật được điều khiển phải xoay xở trong không gian ba chiều như thật, thay vì hai chiều như trước...
Ngồi trên xe tập lái, C nghĩ, mỗi văn hóa như thế, dù rất nhỏ thôi, đi sâu vào, có thể khai triển hàng tá thế giới nhận thức. Riêng văn hóa cầm đũa và văn hóa dao, thìa, nĩa đã lái con người sang những con đường khác nhau. Khác nhau cả về ứng xử bề ngoài lẫn xử lí, rung động bên trong bởi những tiếp xúc, va chạm ấy. Rồi văn hóa học tiếng mẹ đẻ; văn hóa học tiếng nước ngoài; văn hóa bắt chiếc tiếng động vật, máy móc, thiên nhiên...; văn hóa Nintendo, Máy chữ, Computer, Mobile, Net...; văn hóa đọc chung những tác phẩm lớn, những tác phẩm khiêu dâm truyền tay, truyện chữ, truyện tranh...; văn hóa thở, ăn, bài tiết, tình dục; văn hóa thể thao; văn hóa thưa gửi; văn hóa bình thản chấp nhận phân biệt đối xử, quấy rối tình dục, vi phạm bản quyền...; văn hóa phản chiến; văn hóa ruộng đồng; văn hóa bàn giấy; văn hóa quán bia khi rời công sở... Vô số những văn hóa này, bắt nguồn từ một vài nền tảng văn hóa cơ bản nào đó, cho con người những nẻo gặp gỡ nhau và đẩy nhau ra xa. Con người cảm được phần nào sự cảm thế giới của nhau. Sự cảm thấy mình có thể cảm tha nhân (và không mấy hồ nghi về điều đó) của phần đông nhân loại được hình thành một cách vô thức với những sự chung ít nhiều về điều khiển như thế?
Con người đã chạm được nhau khi nó cùng vận động. Và chạm nhiều hơn khi nó ham vận động...
Trích từ "
Xe tập lái
"