← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 16 tháng 9, 2007
Xếp gốm
tôi không tài nào ngủ được không có cái mệt nhoài của người lao động không có sự vô lo của đứa trẻ được phép vô lo tôi ngồi khoanh chân xếp gốm vào hộp các-tông những hình thể tròn trịa hoặc méo mó một cách hoàn hảo với lớp men chau chuốt hoặc hoang dã một cách bí ẩn (dù được sản xuất hàng loạt theo đơn đặt hàng) đen xanh nâu trắng và màu cánh gián như một đôi mắt thâm quầng chứa hình ảnh một con dế mèn xoè bay vụt khỏi tán cây trong một đêm mây xám chỉ có trăng và xao xác sao một chiếc hộp các-tông không nhỏ không to chứa hơn một chục sinh linh gốm nằm im sự tĩnh tại bình thản và nhẫn nhục một sự an phận có hồn không vô tâm loài gốm đè lên nhau bằng những cạnh xương xẩu hoặc sự thon lẳn hoặc những điểm gá hờ chênh vênh tôi rút gốm ra chậm rãi từng chiếc như trò rút que thủa trẻ thơ xa xôi nào nhưng những chiếc que bé bỏng khi rút trượt sẽ không biết vỡ sẽ không bật lên một tiếng… choang! như não con chim trong hốc thảng thốt tiếng trái cây đập mặt vào đất từ hun hút độ cao choang! sự vỡ toang của màn đêm rồi tức khắc tự gắn lại chỉ còn những giấc nồng bị dội nước vô vọng hong khô choang! nó không giống tiếng còi ô tô một con vật thô kệch xuất hiện theo giờ bị khuất phục trước sự nhàm chán và chai lì của phản ứng: “biết rồi khổ lắm nói mãi!” choang! nó không phải tiếng mèo tru tréo rồi khóc nức không phải tiếng chó cằn nhằn rồi thở dài không phải tiếng mưa rào đục mái tôn không phải tiếng trái tim thuỷ tinh vỡ trong khoảnh khắc đầu tiên trao một nụ hôn choang! tiếng kêu vĩnh biệt hay tiếng kêu xé vỏ của gốm? không! tôi chưa từng để gốm vỡ vì tôn trọng sự đêm với vỏ bọc yên bình nhưng tiếng choang! ám ảnh trí tưởng tượng như đứa trẻ mồ côi khát thèm tiếng mẹ ơi! tôi bế gốm ra với một trạng thái tinh thần đã tràn qua ngưỡng ngái ngủ những đứa trẻ gốm bát nháo tị nạn trên sàn lãnh lẽo và chiếc hộp rỗng không tôi hài lòng như lập được kỳ công… rồi chợt cảm thấy mọi sự rời rạc và dang dở khủng khiếp sự hỗn độn hoang mang sau khi thoát khỏi cái trật tự vô sự như đám trẻ lần đầu tiên đi học nghe chuông reo ùa ra trước cổng trường mà bố mẹ vẫn chưa hề đến… tôi như một kẻ ngờ nghệch chơi lêgô thử ráp một kiến trúc gốm mới một chiếc hai chiếc ba bốn chiếc không gian hẹp dần… rồi chợt nhận ra gốm dày phải đặt bên dưới gốm mỏng nương bên trên gốm nhỏ ken vào giữa gốm lớn đỡ hai bên bế ra lắp lại năm chiếc sáu chiếc bảy tám chiếc như bài thơ đếm hoa trong phim Lưu Dung những chiếc gốm lẳng thẳng những chiếc gốm gù gờ những chiếc gốm bụng lép những chiếc gốm bụng mang dạ chửa hay bụng bia? chín chiếc mười chiếc mười một chiếc đơn giản chỉ là một sự chồng chất lẫn lộn chiếc thùng ứ đầy mà vẫn lẻ loi dăm chiếc gốm tôi vụng về không khác một kẻ xé nát tình thơ rồi lúi húi ghép lại hộp gốm kia bàn tay từng trải và khéo léo nào đã tạo nên? phải chăng thùng gốm kia như hạnh phúc loài người bị dỡ ra để mưu cầu những gì nhiều hơn thế trong những bàn tay lóng ngóng hạnh phúc san đều bỗng hoá bon chen? phải chăng thùng gốm kia như cuộc sống con người sẽ vô nghĩa nếu không tự tìm và định nghĩa? phải chăng thùng gốm kia không nghĩa gì ngoài cái tên thùng gốm chỉ để tôi hiểu ra ý nghĩa của sự nâng niu? thùng gốm kia đổi lấy một đêm đáng lắm! 08.02

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →