thả anh xuống quãng đường này
hai bờ cỏ như lục bát
ngày xưa anh buồn tan nát
cớ gì em cứu anh vui
những dòng định mệnh ngủ vùi
thế giới và anh thao thức
người này lo người kia hại
đâu biết cả hai đều gà
lang thang mãi trong vũ trụ
sợ hãi, bất cần, tinh nghịch
hung hăng như những thú nhỏ
giằng mình khỏi xiềng xích chỉ để chạy nhảy
trên những đồng cỏ, bờ bãi rồi lún xuống mặt nước
bơi
vùng vẫy sảng khoái trong xiềng xích bằng nước
11.09.06