Đất trời lặng gió"
Ồ, bài Hoa vàng mấy độ này tĩnh còn bài Để gió cuốn đi động. "Trong trái tim con chim đau nằm im", muốn "ngủ dài lâu mang theo vết thuơng sâu" nhưng rồi "một sớm mai" lại bị gió cuốn "bay đi triền miên" để "tiếng hót tan trong trời gió lên"
- Đố em biết làm sao dấu chấm than biến thành dấu hỏi
Vân: Em không biết
- Để làm gì em biết không?
Vân: Là vì dầu hỏi cúi đầu xuống
- Anh lại luận giải kiểu khác. Dấu ? Là dấu ! bị gió (c)uốn đi. Nên bài Hoa vàng mấy độ mới xin cho bốn mùa đất trời lặng gió. Ừ, nhưng có lí. Không phải bị gió cuốn đi mà để gió cuốn đi. "Chọn một niềm vui" là để cho mình bị gió cuốn đi. Dấu chấm hỏi biết cúi mặt, nhìn xuống, nhìn xa hơn thân phận mình. Dấu chấm hỏi "nghiêng đời xuống/nhìn suốt một mối tình/chỉ lặng nhìn/không nói năng/để buốt trái tim". Để gặm nhấm một "vết thương sâu/thôi". Hoa vàng có mấy độ đâu/cho nên mới chợt nguyện cầu gió yên.
Hoa Vàng Mấy Độ - Trịnh Công Sơn
Em đến bên đời
hoa vàng một đóa
một thoáng hương bay
bên trời phố hạ
nào có ai hay
ta gặp tình cờ
nhưng là cơn gió
em còn cứ mãi bay đi.
Em đến bên đời
hoa vàng rực rỡ
nào dễ chóng phai
trong lòng nỗi nhớ
ngày tháng trôi qua
cơn đau mịt mù.
Xin cho bốn mùa
đất trời lặng gió
đường trần em đi
hoa vàng mấy độ
những đường cỏ lá
từng giọt sương thu
yêu em thật thà.
Em đến nơi này
bao điều chưa nói
lặng lẽ chia xa
sao lòng quá vội
một cõi bao la
ta về ngậm ngùi
em cười đâu đó
trong lòng phố xá đông vui.
Em đến nơi này
vui buồn đi nhé
đời sẽ trôi xuôi
qua ghềnh qua suối
một vết thương thôi
riêng cho một người.