Xin giận dữ biến ta thành kẻ ác
Để sau này phét lác với bản thân
Xin thù ghét biến ta thành kẻ xấu
Để ta còn đáng ghét khi cần
Xin bực tức biến ta thành trí thức
Chỉ hơn người ở khoản thức mà thôi
Giờ Facebook còn mấy ai chịu ngủ
Ai cũng thành trí thức mất rồi
Khi tâm trí của ta thao thức
Ngắm vì sao tên gọi Tại Sao
Ta bỗng hỏi tại sao mình ngốc thế
Nói với em những thứ đáng đâu nào
Em có biết em là vì sao sáng
Đã cáng theo ngày tháng của đời ta
Em có biết em là vì sao xa
Mà ta chỉ nói được rằng: Xa quá...
Em có biết dù ta không giỏi hoá
Cũng biết em làm mắt loá, bỏng da
Dù chưa chạm vào em ta đã biết
Tâm hồn mình đã bị sida
Em có biết tại sao khi em ngứa
Chỗ này em lại gãi mãi chỗ kia
Vì cái ngứa không muốn em gãi trúng
Nó muốn làm em ngứa thêm kìa
Em có biết những gì em chưa biết
Có biết em chưa biết chúng hay không
Em có biết những gì em đã biết
Đang sống sao trong những chiếc lồng
Em có biết những gì em muốn biết
Có muốn em biết về chúng hay chăng
Em không thể nói rằng em biết
Và em không thể nói được rằng
Em không thể nói rằng em không biết
Khi biết không, ta không biết về em
Ta không biết về em, ta không biết
Vậy hàng ngày hãy kể ta xem