cách mặt đất chừng 70 cm
lửng lơ
tôi trôi đi...
trôi đi...
nhân gian mờ ảo
loáng thoáng...
dừng lại
chừng 15 giây
rồi lại
trôi đi...
trôi đi...
xe bus dừng lại
tôi xuống
đón một chuyến xe khác
đặt chân lên mặt đất
nhưng vẫn trạng thái ấy
lửng lơ
tôi lại lên xe bus
và ngồi
ngắm thời gian trôi...
và để
thời gian ngắm nghía tôi...
xe bus dừng lại
một cụ già lên xe
một thanh niên đứng lên nhường chỗ
nhiều hơn một tiếng cảm ơn và nhiều hơn một nụ cười chân thành...
tôi chợt nhớ ra
mình là ai
và mình phải làm gì
vì những điều giản đơn như thế
mà tôi sống...
-hôm nay-