Thơ17 tháng 4, 2017Ngủ quên tháng lẫn quên ngàyĐứa khi tỉnh dậy là mày hay tao Ngủ quên cả mình bị đao Đến khi tỉnh dậy khác nào bị điên
Thơ17 tháng 4, 2017Giữa em và máygiữa em và máy tính em bảo hãy chọn đi không em còn máy tính không máy tính còn gì giữa em và máy tính là tôi chứ còn gì vậy em và máy tính hai đứa hãy chọn đi
Thơ17 tháng 4, 2017Đang đọcĐang đọc bỗng bị rơi vào giấc ngủ Nó mở ra thế giới đỡ muộn phiền Ta gắt ngủ khi ta không ngủ đủ Ta làm mình làm mẩy tựa con điên Ta sẽ nhớ giấc mơ, ta tự nhủ Ta sẽ mơ điều ta muốn nhưng rồi Ta tỉnh dậy, giấc mơ bye vật chủ Tung cánh tìm ai khác để lên ngôi Khi ta ngủ là khi ta bị ảo Lái xe không lá
Thơ17 tháng 4, 2017Mỗi khiMỗi khi gặp khóm hoa Lại thấy lòng mình nở Biết cuộc đời mình dở Nên cố viết thật hay Mỗi khi gặp lại ngày Cảm ơn vì còn sống Mỗi khi lòng trống rỗng Bèn cảm thấy tuyệt vời Mỗi khi không có lời Để nói về mọi thứ Lại ở gần phụ nữ Để chúng nói hộ mình
Thơ16 tháng 4, 2017Nếu như emThế giới căng thẳng có chu kỳ Nên anh nghĩ thế giới là phụ nữ Anh muốn nói làm gì mà làm dữ Nhưng thế nào xung đột cứ leo thang Ngày xưa anh cứ vội vội vàng vàng Mong World Peace phải đến ngay lập tức Nhưng tan nát mãi rồi anh từ chức Vì con người đâu đã muốn vậy đâu Nếu như em thực sự có nhu cầu Về
Thơ15 tháng 4, 2017yêu em như hoa dạimọc hoang trên ngói sờn nằm thơm trong từng cánh mà yên lòng cô đơn đêm qua mưa rào ấy gột rửa cho ngói hồng hoa mong manh vụn vỡ biết tôi giờ đâu không